Mùa thu Hà Nội luôn được coi là nguồn cảm hứng bất tận trong âm nhạc Việt Nam. Không giống như những thành phố khác, khi thu về, Hà Nội mang một vẻ đẹp vừa lãng mạn, vừa hoài cổ, với vẻ se lạnh dịu dàng, gió heo may và bầu trời xanh trong. Những hàng cây xà cừ, sấu già trải dọc các con phố lớn tựa như những bản đàn thời gian, in đậm dấu ấn của bao tháng năm. Trong tình yêu của các nhạc sĩ, thu Hà Nội dường như mặc một chiếc áo mới – rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất sâu lắng: tiết trời chuyển mình, hương cốm lan tỏa, khói sương vương vít đem lại nỗi nhớ vui buồn xen lẫn.
Những ca khúc đi cùng năm tháng như Nhớ mùa thu Hà Nội của Trịnh Công Sơn, Em ơi Hà Nội phố của Phú Quang hay Hoa sữa của Hồng Đăng đã ghi lại trọn vẹn nét đặc trưng của mùa thu nơi đây qua từng câu chữ, giai điệu. Âm nhạc là sợi dây kết nối đặc biệt giữa người Hà Nội với thành phố của mình mỗi khi thu về. Giai điệu chậm rãi, da diết cho người nghe cảm giác như đang dạo bước dưới hàng cây Phan Đình Phùng, hòa trong sắc vàng và hương hoa sữa quyến luyến khó quên. Nghe nhạc mùa thu Hà Nội không chỉ để thưởng thức, mà còn là cách trở về ký ức, tìm lại những xúc cảm tinh khôi của tuổi trẻ, của tình đầu thầm kín bên những con phố nhỏ.
Âm nhạc viết về mùa thu Hà Nội không chỉ đơn thuần tái hiện hình ảnh thiên nhiên mà còn phản chiếu những rung động sâu xa, những tâm sự của con người trước thời gian và ký ức. Mỗi nhạc sĩ đều gửi gắm vào đó một phần hồn quê, tình yêu với nơi mình sống và những khát khao về một mùa thu an nhiên, thanh thản. Được nghe tiếng hát du dương hòa cùng gió thu nhè nhẹ, mỗi người như được sống chậm lại, nhận ra cái đẹp giản dị của cuộc đời. Vì thế, nhạc mùa thu Hà Nội không chỉ làm say đắm trái tim người xa xứ mà còn trở thành miền ký ức ngọt ngào, mà bất kỳ ai đã từng đi qua cũng khó lòng quên được.
Từ khóa: 11 tháng 9 năm 2001
Thể loại: Tài chính