2026-03-02
ca cổ hồng mảnh

Đêm qua em thấy anh, giữa những ánh sáng mờ ảo và cơn mê chập chờn, em nghe tiếng gọi về từ xa xôi nơi tĩnh lặng của tâm hồn. Những lời yêu còn vương lại, ngọt ngào nhưng cũng đầy day dứt níu kéo em qua bao giấc mơ không rõ hình hài. Anh như làn khói nhẹ lướt qua, vừa gần mà vừa xa khiến trái tim em run lên từng chữ nhớ mong. Trong đầm lầy cảm xúc, em lại trôi về miền ký ức thân quen, nơi có bóng hình ấy dịu dàng hiện lên bên cửa sổ sáng sớm, để lại chút hơi ấm cuối cùng trong lòng em khi trời vừa trở gió.

Có những buổi tối lặng lẽ, em tự hỏi bao giờ cơn mê này sẽ tan biến và trả lại cho em thực tại bình yên sau những tháng ngày mệt mỏi. Anh vẫn mãi là giấc mộng mà em chẳng thể nào nắm giữ, chỉ biết xòe đôi bàn tay bé nhỏ ra đón nhận vài mảnh vỡ của quá khứ lặng thinh. Tiếng guitar lặng lẽ vang lên như lời thầm thì của chính em với mình, nói về một hy vọng nhỏ bé, rằng chúng ta rồi đây sẽ vượt qua tất cả những khúc quanh chông chênh của tuổi trẻ. Qua cơn mê, em mới nhận ra mọi thứ rồi cũng sẽ nhạt nhòa theo năm tháng, chỉ còn lại dư âm sâu sắc lặng lẽ gối đầu vào những giấc ngủ muộn mang tên anh.

Và khi trời bắt đầu hửng sáng, em chợt tỉnh sau cơn mê dài, nhìn mọi thứ xung quanh với ánh mắt an nhiên hơn. Nỗi buồn chẳng còn xám xịt như hôm qua, niềm đau cũng vơi dần phía sau mỗi bước đi. Cảm xúc trong em như được rửa sạch bởi cơn mưa ký ức, để lại một miền lòng bình yên và mạnh mẽ. Em hiểu rằng phải học cách buông bỏ những điều không thể giữ lại, phải mở lòng đón nhận những ngày mới dù thiếu vắng hình bóng anh. Qua cơn mê, bài ca tình yêu ấy vẫn vang nhẹ trong tâm trí, vừa tha thiết vừa bình lặng như lời nhắn gửi: Hãy sống trọn vẹn với cảm xúc hiện tại, để trái tim này lại một lần nữa biết hạnh phúc.

Từ khóa: ca cổ hồng mảnh

Thể loại: Tài chính