Cao Bằng, miền sương phủ lững lờ bên dãy núi đan nhau như sóng vỗ. Sông Bằng trôi nhẹ giữa lòng thành phố, mang theo sắc ngời của đá xanh biếc, vạt lúa non và sắc hoa dại trải dọc triền đê. Nhịp sống nơi đây giản dị tựa bản nhạc cổ, mỗi buổi ban mai khi mặt trời vừa ló trên đỉnh Phia Bióc, là tiếng chợ gọi người, là tiếng xe máy hòa vào lời nói thân quen. Tôi đứng cạnh cây cầu lịch sử, ngắm nhìn hai bờ tấp nập, quả thật Cao Bằng đẹp trong nét yên bình đặc biệt mà hiếm nơi nào giữ được.
Nơi bản làng quanh co theo những con dốc, những nương ngô nối nhau tới mải miết. Người Tày, người Nùng nhẹ bước trong tà áo chàm, dưới vòm lá xanh mướt, nụ cười vẫn sáng như thác nước Bản Giốc giữa trời hạ. Mỗi nhịp chày giã gạo, tiếng hát then ngân lên trong chiều, tưởng chừng quá khứ, hiện tại hòa quyện trong sương heo may. Đến Cao Bằng, tôi không chỉ cảm nhận vẻ đẹp kỳ vĩ của non nước, mà còn nghe rõ nhịp đập của lòng người, của quê hương thiêng liêng từng chở che biết bao ngày tháng lịch sử.
Và rồi trên những nếp đất đỏ, nơi di tích Pắc Bó ghi dấu mốc son, tôi thấy những trang sử sống dậy giữa rừng già. Tiếng suối Lê Nin thì thầm kể chuyện về bóng hình Bác Hồ, về những hành trình dựng xây đất nước từ ngọn lửa nhỏ. Cao Bằng hôm nay đổi mới, màu xanh thắm vươn cao cùng tiếng trẻ em ríu rít đến trường. Tôi yêu Cao Bằng bởi nơi ấy khơi mở ngọn nguồn ký ức, giữa núi sông vĩnh cửu, giữa tấm lòng người đôn hậu và niềm tin son sắt vào ngày mai.
Từ khóa: hiệp sĩ nguyễn thanh hải số điện thoại
Thể loại: Tài chính