Trong căn phòng nhỏ tràn ngập ánh sáng ban mai, Dư Quỳnh Dao nhẹ nhàng bước tới bên cửa sổ, lắng nghe nhịp thở êm dịu của bình minh đang thức dậy. Bên ngoài, những giọt sương lóng lánh đọng trên cành lá, như những viên ngọc nhỏ được trời đất ban tặng cho thế gian này. Quỳnh Dao ngước nhìn về phía xa, lòng bỗng dâng trào một cảm giác yên bình mà hiếm khi cô có được sau những chuỗi ngày dài sống trong u sầu. Ánh mắt cô thấp thoáng bóng dáng Tấn Duật ở cuối vườn, chậm rãi bước đi giữa hàng cây trổ đầy hoa tím, bàn tay nhẹ mân mê những cánh hoa mềm mượt. Sự bình lặng của buổi sớm hòa quyện cùng tiếng chim ca, mang đến cho Quỳnh Dao một niềm hy vọng mới mà trước nay chưa từng có.
Tối hôm ấy, ngọn gió nhẹ lướt qua khung cửa, đem theo hương thơm của hoa dạ lan dìu dịu len lỏi vào từng góc phòng. Quỳnh Dao ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn nhỏ, đôi bàn tay mảnh mai cẩn thận nâng niu từng trang giấy cũ kỹ chứa đầy kỷ niệm. Trong ánh nến vàng vọt, cô khẽ đọc lại những dòng thư cũ mà chính mình và Tấn Duật đã gửi cho nhau thuở ban đầu. Từng con chữ chất chứa biết bao nỗi nhớ thương, lo lắng, và cả những khát khao giản dị về tương lai. Quỳnh Dao chợt nhận ra dù thời gian có làm xóa nhòa nhiều thứ, nhưng tình cảm chân thành chưa bao giờ thôi cháy bỏng trong cô. Bóng đêm ngoài cửa càng làm nổi bật sự ấm áp trong trái tim người con gái đa cảm.
Sáng hôm sau, Quỳnh Dao quyết định sẽ gặp lại Tấn Duật để nói ra tất cả những điều còn cất giữ trong lòng. Khi bước chân trên con đường lát đá dẫn tới khu vườn phía Tây, cô cảm nhận rõ sự lo lắng và hồi hộp đang dâng trào. Trời trong xanh, nắng ban mai trải dài trên từng tán lá xanh biếc, khiến mọi cảnh vật như bừng lên sức sống mới. Đứng trước mặt Tấn Duật, Quỳnh Dao thẹn thùng ngẩng đầu nhìn, những lời muốn nói giờ đây chợt trở nên giản đơn nhưng đầy ý nghĩa. Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc tĩnh lặng, đủ để cả hai cảm nhận rõ ràng tình yêu và sự thấu hiểu đã âm thầm lớn lên theo tháng năm, bất chấp bao thử thách của cuộc đời.
Từ khóa: lũ lụt hải phòng
Thể loại: Tài chính