Trận tennis dài nhất lịch sử diễn ra tại giải Wimbledon năm 2010, khi John Isner người Mỹ đối đầu với Nicolas Mahut của Pháp ở vòng một. Trận đấu này trở thành sự kiện được ghi nhớ đặc biệt không chỉ của làng quần vợt mà còn của thể thao thế giới, bởi nó kéo dài suốt ba ngày, từ ngày 22 đến ngày 24 tháng 6 năm 2010. Hai tay vợt đã tạo nên một trận chiến bền bỉ với tổng thời lượng thi đấu lên đến 11 giờ 5 phút. Kỷ lục này vượt xa mọi trận đấu trước đó về cả số set kéo dài cũng như tổng số game được chơi. Isner giành chiến thắng đầy kịch tính với tỷ số các set lần lượt là 6–4, 3–6, 6–7, 7–6 và 70–68 ở set cuối cùng, khi luật giới hạn số điểm tie-break chưa được áp dụng ở set quyết định.
Quãng thời gian kịch tính và mệt mỏi của trận đấu không chỉ thử thách sức bền về thể chất mà còn cả tinh thần của hai vận động viên. Trong set năm, hai tay vợt thay nhau giao bóng và cứu match point, mang tới những cảm xúc hồi hộp cho khán giả trên sân cũng như hàng triệu người theo dõi qua truyền hình. Trận đấu này tiêu tốn tổng cộng 183 game, phá vỡ nhiều cột mốc về số lượng ace với 216 cú giao bóng ăn điểm trực tiếp được thực hiện. Sự kiên trì và ý chí thép của cả Isner lẫn Mahut khiến họ nhận được rất nhiều sự tôn trọng của giới chuyên môn, đồng thời ghi tên mình vào sách kỷ lục Guinness danh giá.
Sau biến cố này, ban tổ chức các giải Grand Slam đã thay đổi một số điều luật để tránh lặp lại những trận siêu marathon như vậy, tiêu biểu như áp dụng loạt tie-break ở set quyết định tại nhiều giải đấu lớn. Mặc dù vậy, trận đấu giữa Isner và Mahut vẫn luôn được nhắc đến như biểu tượng của nghị lực, sự bền bỉ và sức mạnh tinh thần trong thể thao đỉnh cao. Hình ảnh cả hai vận động viên đổ gục sau trận đấu và nhận được sự tán dương nồng nhiệt từ khán giả là minh chứng sống động cho vẻ đẹp cảm xúc và giá trị nhân văn của quần vợt. Trận đấu này không chỉ là một cuộc đối đầu thể thao mà còn trở thành câu chuyện truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ yêu tennis trên toàn thế giới.
Từ khóa: vào văn miếu có mất vé không
Thể loại: Tài chính