Mùa hoa loa kèn về, không gian đất Hà Nội như dịu lại dưới sắc trắng ngần thanh khiết trải khắp các góc phố và con ngõ nhỏ. Những bó hoa loa kèn e ấp dọc trên các xe đạp cũ kỹ của mẹ, của bà, rồi len lỏi rảo qua từng con đường, mang theo hương thơm dịu nhẹ, khiến lòng người bỗng chốc trở nên an yên lạ thường. Loa kèn không kiêu sa hay rực rỡ, cũng chẳng ngào ngạt hương như bao loài hoa khác, nhưng sự đơn giản đến tinh tế của nó lại cuốn hút đến nao lòng. Có những chiều cuối tháng tư, ngồi bên hiên nhà, nghe tiếng bán loa kèn vang vọng từ xa, thấy đâu đó trong kí ức một mùa hè trong vắt thuở ấu thơ, chợt hiện về thật rõ nét.
Loa kèn không chỉ là thứ hoa báo hiệu tháng tư, đó còn là biểu tượng của sự nhẹ nhàng và trong trẻo. Người Hà Nội yêu loa kèn bởi lẽ mỗi bông hoa trắng muốt như chứa đựng trong mình nét đẹp kín đáo, dịu dàng mà sâu lắng, tựa như bản tính của người Tràng An xưa. Trong tiết trời chớm hạ, khi những tán phượng còn chưa kịp đỏ rực, thì sắc trắng tinh khôi ấy đã phủ đầy phố phường, báo hiệu những ngày cuối năm học đang đến gần. Người ta mua hoa về cắm trong lọ thuỷ tinh, để ngắm, để mê mẩn bởi vẻ đẹp trắng trong một cách giản dị, và để cảm nhận thêm một lần nữa nhịp điệu sống chậm rãi giữa guồng quay cuộc sống hiện đại. Với nhiều người xa xứ, mùa loa kèn còn là nỗi nhớ quê, bởi chỉ cần nhìn thấy sắc hoa ấy, mọi ký ức tuổi thơ và tình yêu Hà Nội như ùa về trong tâm trí.
Từ khóa: bé gái bị đóng đinh vào đầu
Thể loại: Tài chính