Hà Nội, những ngày mưa to, bầu trời phủ một màu tro xám, không khí đặc quánh vị ẩm thấp của thành phố. Tiếng mưa rơi lách tách trên mái ngói cũ kỹ, vang vọng trong các ngõ nhỏ như lời kể chuyện cổ. Làn mưa nặng hạt rơi xuống mặt đường, tạo thành từng vũng nước lớn nhỏ, phản chiếu ánh đèn vàng mờ ảo vào đêm tối. Thỉnh thoảng, một chiếc xe máy lao nhanh, nước bắn tung tóe hai bên, người đi đường ai nấy đều co mình trong áo mưa đủ sắc màu, gương mặt lấp ló sau những tấm kính mờ hơi nước. Giữa cơn mưa trắng xóa đó, bỗng có cảm giác mọi thanh âm của thành phố đều dịu lại, chỉ còn tiếng mưa rì rầm làm nền, như một bản nhạc bất tận của thiên nhiên dành riêng cho Hà Nội.
Có những chiều tan sở, khi dòng người hối hả ngược xuôi tìm về tổ ấm, cơn mưa bất chợt càng làm giao thông trở nên chen chúc và ngột ngạt hơn. Những quán nước ven đường trở thành nơi trú mưa lý tưởng; những giọt cà phê nóng trên tay giúp xua tan giá lạnh, nhịp sống vì thế dường như chậm lại. Người ta bất chợt nhận ra, giữa không gian mưa trắng mờ này, sự gắn bó và đồng cảm của những người xa lạ cũng sâu nặng hơn bao giờ hết. Dù là người già hay trẻ nhỏ, ai cũng kiếm cho mình một góc trú thật an toàn, ánh mắt nhìn nhau vừa lo lắng vừa như muốn chia sẻ chút ấm áp mà vô tình mưa lớn mang đến.
Mưa lớn ở Hà Nội không chỉ là hiện tượng thời tiết đơn thuần mà còn gợi nhớ những ký ức về tuổi thơ, về những lần rong chơi dưới mưa rồi bất chợt về nhà với quần áo ướt lạnh, nghe mẹ la mắng ngoài cửa. Mỗi hạt mưa rơi xuống lại khơi gợi trong tâm hồn người Hà Nội muôn vàn cảm xúc khó tả: vừa hoài niệm, vừa xao động, lại vừa bình yên. Đôi khi, dẫu có gây ra những phiền toái, ngập úng hay tắc đường, mưa to vẫn là nét đặc trưng rất riêng của Hà thành, khiến người đi xa mỗi khi nhớ về lại thổn thức, mong được một lần nữa bước dưới cơn mưa phố cổ, chạm vào kí ức một thời trẻ dại đã xa.
Từ khóa: ợ nhieu co sao khong
Thể loại: Tài chính