Hương vị quê hương luôn âm thầm len lỏi vào từng khoảnh khắc tuổi thơ của mỗi người, để rồi khi trưởng thành, ta vẫn cứ nao lòng mỗi khi nhớ về. Đó là mùi thơm của chum nước mát đầu làng, của những luống rau xanh mướt sau vườn, là mùi rơm mới, mùi bùn đất nồng nàn hòa quyện cùng tiếng chim ríu rít trên mái nhà tranh đơn sơ. Hương vị ấy không chỉ đến từ món ăn chân chất như bát canh cua đồng, đĩa cà muối, nồi cơm trắng dẻo thơm mà còn là tình thương chan chứa của mẹ hiền, của bà mỗi sớm mai nhen bếp lửa. Tất cả đong đầy tạo nên một miền ký ức bình yên, giản dị nhưng khó quên.
Mỗi lần xa quê, hương vị ấy lại trở thành sợi dây gắn kết giữa hiện tại và quá khứ, giữa những bộn bề nơi phố thị với vùng quê thanh bình. Những ngày trở về, ngồi dưới bóng cây râm mát, nghe gió thổi qua kẽ lá, thưởng thức chén trà xanh quê và nhâm nhi chút kẹo vừng, ta như được trở lại những tháng ngày tuổi thơ vô tư lự. Hương vị quê hương vì thế không chỉ là cảm nhận riêng trong vị giác, mà còn là cái vị trong tâm hồn, khiến người ta đi đâu cũng đau đáu nhớ về nguồn cội, về tình thân và sự gắn bó máu thịt.
Thời gian trôi qua, cuộc sống đổi thay, nhưng hương vị quê hương vẫn còn mãi trong tim mỗi người con xa xứ. Nó khơi gợi những cảm xúc thân thương, làm dịu đi bao lo toan, mệt mỏi. Hương vị quê gợi nhắc chúng ta về những bài học đầu đời, về lòng nhân hậu, sự chân thật, về giá trị của tình yêu thương và đoàn tụ. Đó là động lực giúp ta vượt qua thử thách, là điểm tựa vững chắc, để khi mỏi mệt chỉ cần nghĩ về là có thể tìm lại cảm giác yên bình, tràn đầy sức sống.
Từ khóa: người vợ cuối cùng
Thể loại: Tài chính