Nhã nhạc cung đình Huế là di sản văn hóa phi vật thể đặc sắc của Việt Nam, nổi bật với hệ thống nhạc cụ phong phú và đa dạng. Các loại nhạc cụ trong dàn nhã nhạc thường được phân thành ba nhóm chính: bộ dây, bộ hơi và bộ gõ, mỗi loại đều giữ vai trò không thể thiếu trong dàn nhạc cũng như các nghi lễ triều đình xưa. Những nhạc cụ tiêu biểu có thể kể đến là đàn tỳ bà, đàn nguyệt, đàn tranh thuộc nhóm dây; sáo trúc, tiêu, kèn bầu đại diện cho bộ hơi; còn trống, chiêng, phách, thanh la thuộc về bộ gõ. Sự kết hợp tinh tế giữa các nhạc cụ này tạo nên âm thanh trang trọng, linh thiêng, phù hợp với không khí uy nghiêm của các nghi thức cung đình.
Đặc biệt, việc chế tác và sử dụng các nhạc cụ trong nhã nhạc cung đình Huế đòi hỏi sự tỉ mỉ và tinh xảo từ các nghệ nhân. Ví dụ, đàn tỳ bà thường được làm bằng gỗ quý, dây đàn căng tinh chỉnh để mang lại âm thanh trong trẻo, vang vọng. Sáo trúc và tiêu được đục lỗ rất chính xác để đảm bảo luồng hơi truyền tải được cảm xúc và nét đặc sắc của từng bản nhạc. Nhạc cụ bộ gõ như trống, phách, chiêng lại giữ nhiệm vụ dẫn nhịp, tạo nền tảng vững chắc cho toàn bộ dàn nhạc. Lối hòa tấu cùng nhịp điệu trầm bổng, nhẹ nhàng mà sâu lắng đã trở thành dấu ấn khó phai của nhã nhạc cung đình Huế trong lòng người nghe.
Không chỉ đơn thuần là công cụ phục vụ âm nhạc, mỗi nhạc cụ trong nhã nhạc cung đình Huế còn mang ý nghĩa biểu tượng về quyền lực, tôn nghiêm của triều đình Nguyễn. Âm vang của bộ nhạc cụ này từng là lời khẳng định sự bền vững và trường tồn của quốc gia dưới thời quân chủ. Qua thời gian, các nhạc cụ cổ truyền ấy đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống văn hóa tâm linh của dân tộc, góp phần quảng bá hình ảnh Việt Nam ra thế giới trong vai trò di sản nhân loại được UNESCO công nhận. Chính giá trị lịch sử, nghệ thuật và sự gắn bó mật thiết với đời sống cung đình đã góp phần tạo nên sức hấp dẫn độc đáo của nhã nhạc cung đình Huế.
Từ khóa: bài thơ hai bàn tay em
Thể loại: Tài chính