Chiều xuân nơi đất khách luôn để lại trong lòng tôi một nỗi nhớ da diết về quê hương. Khi ánh nắng cuối ngày lặng lẽ trải dài trên những con phố lạ, lòng tôi lại bâng khuâng nghĩ đến mẹ cha đang đợi ở ngưỡng cửa bên bếp lửa ấm. Tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ không đủ khỏa lấp khoảng trống mà tôi dành cho những âm thanh quen thuộc nơi góc vườn nhà. Trong tiết trời se lạnh của mùa xuân, tôi tìm kiếm một hơi ấm thân thuộc, nhưng giữa dòng người xa lạ, chỉ còn lại nỗi cô đơn và niềm khao khát được trở về.
Xa nhà mùa xuân, tôi mới thấu hiểu hết ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ "gia đình". Bữa cơm cùng người thân, lời chúc năm mới vang lên rộn ràng, từng cành đào trước hiên nhà giờ đây chỉ hiện lên trong ký ức. Ở nơi đất khách, dù có cố gắng mang chút sắc xuân bằng chậu hoa nhỏ đặt nơi góc phòng, hương vị tết vẫn chưa thể trọn vẹn. Mỗi lần gọi điện về, nghe tiếng cười nói thân quen, mắt tôi lại cay xè, tự nhủ phải mạnh mẽ và trưởng thành hơn giữa những thử thách của cuộc sống xa xứ. Không khí tết nơi này dường như chỉ là khoảng lặng để mỗi người xa quê ngậm ngùi nhớ về mái nhà yêu dấu.
Thời gian cứ trôi, có những chiều xuân tôi đứng lặng ngắm hàng cây xanh biếc, những chồi non nhú lên như một lời nhắc nhở rằng hy vọng luôn đâm chồi, nảy lộc dù ở bất cứ phương trời nào. Chính nỗi nhớ nhà đã giúp tôi biết trân trọng hơn những khoảnh khắc ấm áp bên gia đình, nhận ra ý nghĩa đích thực của sự sum vầy. Tôi mơ ước một ngày không xa có thể trở về trong vòng tay cha mẹ, hòa mình vào bản hòa ca của mùa xuân quê hương, để nỗi nhớ chỉ còn là kỷ niệm đẹp trong hành trình trưởng thành nơi xứ người.
Từ khóa: quá tam ba bận là gì
Thể loại: Tài chính