Bố tôi là người đàn ông trầm lặng, hiền hậu và kiên nhẫn. Mỗi buổi sáng, ông đều dậy sớm, pha cho mẹ tách trà và chuẩn bị bữa sáng nhỏ gọn cho cả gia đình. Tôi còn nhớ những ngày mình còn nhỏ, mỗi khi vấp ngã hay thất vọng, bố luôn ở đó, xoa dịu, động viên bằng ánh mắt hiền lành và giọng nói ấm áp. Có lần, tôi thất bại trong một cuộc thi ở trường, cứ nghĩ mình sẽ bị trách mắng. Thế nhưng, bố chỉ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, bảo: "Con cố gắng thế là tốt rồi. Đôi khi thua cũng là bài học lớn để con trưởng thành."
Bố không phải là người thích biểu lộ cảm xúc. Ông thường thể hiện tình thương qua những hành động âm thầm. Với từng mùa thi, bố luôn tự tay sửa lại góc bàn học cho tôi, cẩn thận kiểm tra đèn và ghế xem có chắc chắn không. Những bữa cơm tối, bố chẳng nói nhiều nhưng vẫn lắng nghe tôi kể những câu chuyện lặt vặt ở lớp. Đôi lúc, ông sẽ cười khẽ hoặc nở nụ cười phảng phất động viên, tiếp thêm sức mạnh cho tôi sau những ngày dài mệt mỏi.
Thời gian trôi đi, tôi ngày một lớn lên, còn bố thì hoa râm mái tóc. Có lẽ cuộc sống hiện đại khiến chúng tôi bận rộn, ít có thời gian trò chuyện cùng nhau như trước. Nhưng mỗi khi nghĩ về bố, tôi luôn cảm thấy bình yên, vững chãi như đang được nâng đỡ bởi những bàn tay âm thầm mà mạnh mẽ. Bố là điểm tựa vững chắc để tôi can đảm bước qua mọi thử thách và chính bố đã truyền cho tôi niềm tin rằng, sự kiên trì và tình yêu thương là điều quan trọng nhất trong cuộc sống.
Từ khóa: hoa điên điển tiếng anh
Thể loại: Tài chính