Hà Nội trong tôi là một bản hòa ca của thời gian, nơi những con phố nhỏ như vẫn giữ nguyên hơi thở của ký ức. Ta bắt gặp trên từng vỉa hè tiếng rao lanh lảnh mỗi sớm mai, sắc vàng yên bình của hoa sữa thoảng đưa thầm thì dọc phố Nguyễn Du, Tràng Thi. Những mái ngói cổ kính, những ô cửa sổ xanh rêu in bóng xuống những năm tháng xa xưa, như lời nhắc nhở dịu dàng về một Hà Nội trầm mặc nhưng rất mực thân thương. Có khi giữa ánh nắng nhẹ mùa thu, bước chân ta chậm lại, nghe tiếng chuông buýt ngân nga, lòng thấy thủ đô mình thật đẹp và rất đỗi dung dị.
Những chiều cuối tuần, Hồ Gươm long lanh nước biếc, hàng liễu rủ bóng nhè nhẹ, quấn quýt bên nhau như tâm tình của người Hà Nội. Ta thấy những cụ già đạp xe thong dong, cặp vợ chồng trẻ nắm tay nhau đi bộ ngắm phố phường, những em nhỏ chơi đùa thả hồn vào tiếng chim hát dưới vòm cây cổ thụ. Hà Nội là nơi biến mọi khoảnh khắc đời thường thành những gì riêng biệt, ấm áp và không thể thay thế. Trong sắc trời chuyển mùa, những căn nhà nhỏ xinh nơi góc phố cũ bỗng trở nên thân thuộc, như chốn dừng chân của mọi trái tim đi xa trở về.
Đêm Hà Nội yên bình rung nhịp trong lòng người qua ánh đèn vàng nhấp nhô trên mặt đường, qua tiếng dạo chơi của gió qua những con phố cổ. Không có những ồn ào vội vã của ban ngày mà chỉ còn là âm vang của ký ức, của những câu chuyện chưa kể nối tiếp nhau trong những quán cà phê nhỏ sáng đèn khuya. Mỗi người yêu Hà Nội mang trong mình một góc riêng, một hình bóng lung linh mà qua năm tháng không trở nên hoen mờ. Dẫu mai này cuộc sống cuốn ta đi xa, Hà Nội mãi là nơi ta tìm về, là ngọn nguồn của niềm yêu thương bất tận, là bản sắc không thể phai nhòa trong trái tim mỗi người con đất Việt.
Từ khóa: bão tháng 10
Thể loại: Tài chính