Đào phở và piano Oscar, hai hình ảnh tưởng như không liên quan, lại mang trong mình những câu chuyện riêng biệt về sự gắn kết giữa nghệ thuật và ẩm thực. Mỗi sáng Hà Nội, hương phở thơm lừng len lỏi qua từng phố nhỏ, gợi nhắc ký ức về những quán ăn gia truyền, nơi từng bát phở là kết tinh của sự tinh tế, kiên trì và sáng tạo. Từ nước dùng trong veo đến những lát thịt bò mềm mại, phở không chỉ đơn thuần là món ăn mà còn là biểu tượng văn hóa, truyền cảm hứng về lòng yêu thương và sự sẻ chia trong từng gia đình người Việt. Giống như một bản nhạc cổ điển, mỗi nguyên liệu trong bát phở đều đóng một vai trò không thể thay thế, cùng hòa quyện thành một tổng thể hài hòa, giống như những phím đàn trên chiếc piano Oscar.
Đối với piano Oscar, cái tên ấy không chỉ đơn giản là một hãng sản xuất nhạc cụ mà còn là đại diện cho sự tuyển chọn kỹ lưỡng những chất liệu tốt nhất và những nghệ nhân tay nghề cao. Tiếng đàn Oscar vang lên không quá phô trương mà đầy nội lực, như tiếng trò chuyện thầm thì giữa nghệ sĩ và khán giả. Khi tiếng đàn cất lên trong không gian ấm cúng của một căn phòng, giai điệu du dương có thể khiến người ta chợt liên tưởng tới hình ảnh bát phở nóng hỏi đang bốc khói trên bàn. Cả hai, dù thuộc những lĩnh vực hoàn toàn khác nhau, đều đòi hỏi sự cảm nhận tinh tế, lòng kiên nhẫn, và một niềm đam mê nhất định của người nghệ nhân để tạo nên kiệt tác.
Sự gặp gỡ vô hình giữa đào phở và piano Oscar còn được thể hiện qua khoảnh khắc mà con người thưởng thức chúng. Phở là món ăn của ký ức, của sáng sớm Hà Nội se lạnh, nơi mỗi người tìm về nếm trải sự ấm áp của tình thân. Còn chiếc piano Oscar lại dẫn lối cho tâm hồn tới những miền ký ức đẹp đẽ thông qua âm nhạc. Dù ở nhà hàng sang trọng hay quán ven đường, bên tiếng đàn réo rắt hay giữa hơi nước nghi ngút của bát phở, cả hai cùng gợi mở trong người thưởng thức những rung cảm rất riêng – rung cảm của cội nguồn và sức sống bất tận, vượt qua mọi biên giới và thời gian.
Từ khóa: suy giảm nhận thức
Thể loại: Tài chính