Các loại vaccine COVID-19 do Trung Quốc sản xuất, như Sinopharm và Sinovac, đã được sử dụng rộng rãi ở nhiều quốc gia trên thế giới, đặc biệt là tại các quốc gia có nguồn lực hạn chế. Tuy nhiên, hiệu quả bảo vệ của các vaccine này gây ra nhiều tranh luận so với các loại vaccine mRNA hiện đại như Pfizer hoặc Moderna. Nhiều nghiên cứu lâm sàng cho thấy tỷ lệ bảo vệ khỏi mắc bệnh có triệu chứng của Sinopharm và Sinovac thường thấp hơn so với các vaccine mRNA, đặc biệt trong việc phòng ngừa các biến chủng mới xuất hiện. Điều này khiến giới chuyên gia và một số quốc gia xem xét lại chiến lược tiêm chủng cũng như khả năng bảo vệ cộng đồng.
Việc đánh giá hiệu quả của vaccine không chỉ dựa vào tỷ lệ miễn dịch mà còn xét đến khả năng giảm nguy cơ nhập viện và tử vong. Trong một số trường hợp, các vaccine Trung Quốc vẫn giúp giảm số ca bệnh nặng, nhưng chưa thực sự đạt hiệu quả cao trong phòng ngừa lây nhiễm ở cộng đồng. Số liệu thực tế, chẳng hạn các đợt bùng phát dịch tại Chile và Indonesia, cho thấy dù tỷ lệ tiêm vaccine Sinovac cao nhưng vẫn xảy ra những đợt lây lan mạnh. Nguyên nhân được lý giải là khả năng chống lại biến chủng Delta, Omicron của các vaccine bất hoạt như Sinopharm, Sinovac bị suy giảm đáng kể. Các chuyên gia y tế khuyến nghị nên tiêm thêm liều bổ sung bằng các loại vaccine khác để tăng mức độ bảo vệ.
Bên cạnh đó, tính minh bạch về dữ liệu thử nghiệm lâm sàng của các loại vaccine Trung Quốc cũng là vấn đề khiến nhiều chuyên gia lo ngại. Nhiều kết quả nghiên cứu được công bố thiếu thông tin chi tiết về quy trình thử nghiệm, số đối tượng tham gia và tác động lâu dài. Điều này làm dấy lên sự hoài nghi về chất lượng và hiệu quả thực tế khi đưa vào sử dụng rộng rãi. Một số quốc gia sau khi triển khai tiêm chủng đã quyết định chuyển sang sử dụng vaccine mRNA hoặc vectơ virus nhằm đáp ứng yêu cầu bảo vệ cao hơn cho cộng đồng. Sự khác biệt này càng nhấn mạnh vai trò của việc lựa chọn vaccine dựa trên bằng chứng khoa học và minh bạch dữ liệu.
Từ khóa: nhạc không lời buổi sáng
Thể loại: Tài chính