Níu thời gian dừng lại nơi đây, tôi muốn giữ lại từng khoảnh khắc nhỏ nhoi của tuổi trẻ đang dần trôi qua. Khoảng sân cũ trước nhà, tiếng chim hót líu lo vào mỗi bình minh, và những buổi chiều dịu dàng ngồi bên mẹ nghe kể chuyện, tất cả đều là những mảnh ghép tuyệt vời tạo nên một phần ký ức đẹp đẽ. Nếu có thể làm cho thời gian chậm lại, tôi mong được nhìn sâu vào ánh mắt của người thân yêu, lắng nghe những chia sẻ giản dị mà nhiều khi chỉ trong thoáng chốc, ta đã vô tình bỏ lỡ. Bởi lẽ, trong cuộc sống hối hả này, có biết bao điều quý giá quanh ta nhưng chẳng ai đủ kiên nhẫn để nhặt lấy, giữ gìn như một bảo vật của tâm hồn.
Có những chiều ngồi bên khung cửa, nhìn bầu trời chuyển màu, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự trân trọng hết những phút giây ở hiện tại. Nếu thời gian dừng lại, tôi sẽ rũ bỏ mọi lo toan, tạm gác lại những bộn bề công việc để tận hưởng không khí trong lành, lắng nghe âm thanh của gió lay động cành cây ngoài vườn. Để trái tim được nhẹ nhàng và tâm trí lặng yên trước cuộc sống, tôi bỗng nhận ra hạnh phúc giản đơn đến từ những điều ta thường coi là hiển nhiên: nụ cười rạng rỡ của người thân, niềm vui gặp bạn bè lâu ngày, một bữa cơm sum vầy bên gia đình vào ngày cuối tuần.
Tôi thường ước, dẫu chỉ một lần thôi, được níu kéo thời gian ở lại mãi nơi có những người mình thương yêu và những kỷ niệm thân thuộc. Thời gian trôi nhanh như dòng thác, cuốn theo tất cả những gì tươi đẹp cuối cùng chỉ còn lại dư âm. Nếu có phép màu khiến thời gian ngưng đọng, tôi sẽ dùng nó gom góp yêu thương, để thứ tình cảm ấy không phai nhạt theo năm tháng. Để khi ngoái lại nhìn quãng đường đã đi qua, tôi mãi mỉm cười với lòng vì đã tận hưởng trọn vẹn từng phút giây quý giá ở nơi đây, bên những người vô cùng quan trọng trong cuộc đời mình.
Từ khóa: hát thái buồn
Thể loại: Tài chính