Mâu thuẫn chủ yếu giữa Israel và Palestine bắt nguồn từ tranh chấp lãnh thổ và quyền tự quyết của hai dân tộc trong khu vực lịch sử Palestine. Sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, vùng đất này do Anh quản lý và trở thành nơi định cư của cả người Do Thái lẫn người Ả Rập Palestine. Sự tăng trưởng dân số và yêu cầu về một quốc gia riêng biệt của người Do Thái đã gặp phải sự phản đối mạnh mẽ từ phía người Palestine, dẫn đến nhiều xung đột nghiêm trọng. Năm 1947, Liên Hợp Quốc đề xuất kế hoạch chia đôi vùng đất này thành hai quốc gia độc lập nhưng không nhận được sự chấp thuận của các nước Ả Rập láng giềng, từ đó phát sinh chiến sự kéo dài.
Sau khi Israel tuyên bố thành lập quốc gia vào năm 1948, hàng trăm nghìn người Palestine phải di tản, tạo nên vấn đề người tị nạn dai dẳng chưa được giải quyết. Vấn đề Jerusalem, một thành phố linh thiêng với cả ba tôn giáo lớn, càng làm gia tăng căng thẳng giữa hai bên. Israel kiểm soát phần lớn lãnh thổ, trong khi người Palestine chỉ quản lý những vùng nhỏ như Bờ Tây và Dải Gaza, gây khó khăn cho việc thiết lập nhà nước riêng. Những tranh chấp về biên giới, quyền sử dụng nguồn nước, an ninh và quyền lợi kinh tế xã hội tiếp tục là nguyên nhân chính dẫn đến các vụ đụng độ và bạo lực thường xuyên.
Ngoài yếu tố lãnh thổ, mâu thuẫn về lịch sử, văn hóa và tôn giáo cũng góp phần làm phức tạp xung đột Israel-Palestine. Mỗi bên đều có lý do chính trị và tâm lý sâu sắc để bảo vệ quan điểm của mình, coi việc nhượng bộ là tổn thất lớn đối với dân tộc. Các yếu tố can thiệp từ quốc tế như sự hỗ trợ ngoại giao, quân sự của Mỹ đối với Israel và ảnh hưởng của các nước Ả Rập với Palestine cũng khiến quá trình hòa giải trở nên khó khăn. Dù nhiều nỗ lực hòa bình đã được thực hiện, đến nay nền tảng xung đột chủ yếu vẫn chưa được giải quyết triệt để, khiến khu vực này luôn ở trong tình trạng căng thẳng và bất ổn kéo dài.
Từ khóa: đoàn kết dân tộc việt nam
Thể loại: Tài chính