Đường cơ sở Việt Nam là một khái niệm quan trọng trong luật quốc tế về biển, đặc biệt theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS). Đường cơ sở dùng để xác định ranh giới phía bên trong của lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của quốc gia ven biển. Theo quy định, đường cơ sở là các đoạn nối liền những điểm nhô ra nhất của bờ biển hoặc các đảo ven bờ mà nước không bị chảy liên tục quanh chúng. Đối với Việt Nam, việc xác lập đường cơ sở phục vụ cho công tác quản lý chủ quyền biển đảo, bảo vệ lãnh thổ và khai thác hợp pháp các nguồn tài nguyên biển.
Năm 1982, Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã công bố Tuyên bố về đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Việt Nam, đồng thời xác định các điểm trên thực địa làm căn cứ pháp lý. Đường cơ sở này bao gồm các đoạn nối liền các điểm từ đảo Trần tại Quảng Ninh đến đảo Thổ Chu ở Kiên Giang, theo nguyên tắc đường cơ sở thẳng. Việc công bố và xác định đường cơ sở giúp Việt Nam xác lập phạm vi lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa theo quy định pháp luật quốc tế. Điều này khẳng định quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển, đảo liên quan.
Việc xác định và duy trì đường cơ sở là việc làm hết sức cần thiết trong bối cảnh Biển Đông diễn biến phức tạp về chủ quyền lãnh thổ giữa các quốc gia ven biển. Đường cơ sở không chỉ có ý nghĩa pháp lý mà còn có giá trị chiến lược đối với an ninh quốc phòng, phát triển kinh tế biển và bảo vệ môi trường biển. Nhờ xác lập rõ ràng đường cơ sở, Việt Nam có cơ sở để bảo vệ quyền lợi hợp pháp trên biển, ngăn chặn các hành vi xâm phạm chủ quyền và thúc đẩy hợp tác quốc tế về biển đảo. Trong tương lai, việc cập nhật, bổ sung các điểm đường cơ sở phù hợp với pháp luật quốc tế và tình hình thực tế sẽ giúp Việt Nam giữ vững chủ quyền biển đảo, phát huy tiềm năng kinh tế biển và đóng góp tích cực vào hòa bình khu vực.
Từ khóa: nhà hàng hải thịnh xưa
Thể loại: Tài chính