Đêm cuối cùng bên em, anh lặng lẽ nhìn những vì sao trên trời cao, để rồi nghe lòng mình thổn thức với những nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi. Tình yêu chúng ta từng ngọt ngào biết mấy, giờ chỉ còn lại dư âm của kỷ niệm cũ. Em đã đi xa, bỏ lại nơi đây một trái tim cô đơn vẫn ngày ngày chờ mong bóng dáng thân quen. Gió ngoài kia có lạnh mấy cũng không bằng nỗi buồn trong anh, khi tình yêu sến này lại trở thành hồi ức, làm mắt anh cay và môi anh run trước những chiều hoang vắng. Em có biết không, dù thời gian có làm phai màu tiếng gọi nhau, thì sâu trong trái tim này, anh vẫn luôn yêu em nguyên vẹn như ngày đầu.
Em là ánh sáng nhỏ bé lạc giữa cuộc đời đầy giông bão, đã từng đến bên anh, mang cho anh hơi ấm và ngọt ngào mà chẳng ai có thể thay thế. Những ngày bên nhau, anh chỉ ước thời gian ngừng trôi để hai đôi mắt cứ mãi nhìn nhau, để nụ cười em luôn còn mãi trong trái tim này. Dù bao mùa nhớ lặng lẽ qua đi, từng chiều buồn soi bóng trên con đường cũ, anh vẫn giữ gìn tình yêu sến như kho báu, bởi chỉ có em mới làm cho đời anh sống dậy biết bao hy vọng và đam mê. Một ngày nào đó, khi bình minh ló rạng, anh vẫn sẽ chờ em về, cùng xây lại những giấc mộng yêu thương chưa kịp thành.
Trong vòng xoáy của số phận, chúng ta đôi lần nghiêng ngả trước thử thách nhưng chưa bao giờ anh thôi tin vào tình yêu của mình. Nhạc sến tình yêu giống như tiếng lòng ai oán, ngân vang trong căn phòng khuya mỗi khi anh khắc khoải gọi tên em. Có thể em đã hạnh phúc ở một miền đất khác, nhưng trái tim anh vẫn hướng về chốn cũ vẹn nguyên niềm thương xót khắc khoải. Nếu được ước một lần, anh chỉ mong có thể trở lại những ngày xưa, được dìu bước em đi dưới hàng cây xanh ngát, nghe tiếng gió thì thầm kể chuyện tình chúng mình. Dẫu cho chuyện tình tựa như bài ca sầu muộn, thì anh vẫn sẽ hát mãi, để yêu em suốt đời không quên.
Từ khóa: bệnh viện thốt nốt
Thể loại: Tài chính