Hà Nội mùa lá rụng của Bằng Kiều gợi nhắc về một mùa thu rất riêng, khi phố phường thủ đô ngập tràn trong màu vàng úa của những tán lá sấu già. Tiếng hát trầm ấm, da diết của Bằng Kiều như kéo người nghe đằm mình vào hoài niệm, dạo bước trên các con phố quen thuộc như Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng giữa lớp lá khô xào xạc dưới chân. Không khí thu Hà Nội mang một nét buồn lãng đãng, bảng lảng sương giăng nhưng đầy mê hoặc, càng khiến cho khung cảnh mùa lá rụng trở nên ấm áp và gần gũi hơn bao giờ hết. Nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ về một tình yêu xa xăm, hay chỉ đơn giản là khát khao được sống lại tuổi trẻ nào đó đều len lỏi trong từng ca từ, khiến cho mỗi người nghe như thấy chính mình trong bản nhạc ấy.
Không chỉ dừng ở khía cạnh miêu tả thiên nhiên, bài hát này còn như một thước phim quay chậm về tình yêu, ký ức và nỗi cô đơn. Giữa khung trời thu Hà Nội với làn gió heo may nhè nhẹ, những chiếc lá vàng rơi lác đác trên vỉa hè như lời nhắn gửi về thời gian không thể níu giữ. Người nghệ sĩ mong muốn gửi trọn tấm lòng vào tiếng hát, khiến cho từng khoảnh khắc của mùa thu thủ đô trở nên vĩnh cửu, bất diệt trong trái tim người ở lại hay đã lên đường đi xa. Sự hòa quyện giữa nhạc và cảnh, giữa tâm tư người viết nhạc với cảnh sắc Hà thành làm nên một dấu ấn đặc biệt, lắng đọng không thể phai mờ trong tâm trí mỗi người con đất Bắc.
Hà Nội mùa lá rụng không chỉ là bức tranh màu sắc; đó còn là hơi thở, là nỗi thao thức và tình yêu sâu thẳm dành cho mảnh đất nghìn năm tuổi. Những ngày cuối thu, hòa mình vào tiếng hát của Bằng Kiều, mỗi người dường như cảm nhận rõ hơn sự chuyển mình của đất trời, hương hoa sữa thoang thoảng trên đường và những ký ức thân thương ùa về. Đó là khi Hà Nội trở nên dịu dàng và tình cảm nhất, là nơi giấc mơ về một tổ ấm, một thời tuổi trẻ vẫn mãi ngân vang trong từng nhịp sống, để rồi cứ mỗi độ thu sang, ta lại mong một lần được trở về, dạo bước giữa phố phường vàng lá phủ, nghe tiếng lòng mình vọng lại cùng nhịp hát xa xưa.
Từ khóa: bóng đá world cup nữ 2023
Thể loại: Tài chính