Đêm đó, bố ngồi bên ánh đèn dầu lặng lẽ, kể cho tôi nghe về Điện Biên – nơi từng diễn ra trận chiến hào hùng làm thay đổi số phận một dân tộc. Bằng giọng trầm ấm, bố nói rằng vào năm 1954, khi đất nước còn chìm trong chiến tranh, những người lính trẻ từ khắp mọi miền đã tập trung về đây với niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng. Họ vượt qua rừng núi, vượt suối sâu, mang trên vai từng bao gạo, từng vũ khí, tất cả để quyết tâm giành lại tự do cho quê hương. Đường tiếp tế gian khăn, trời thì mưa rét, cái đói cái lạnh bủa vây. Nhưng mỗi người chiến sĩ chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Phải chiến đấu cho tới cùng".
Bố kể tiếp về những đêm pháo nổ vang trời, khi cứ mỗi tiếng súng là một hy vọng lại được thắp lên trong lòng dân và lính. “Con có biết”, bố bảo, “ở Điện Biên, trong lòng những hầm công sự lầy lội, các chú bộ đội viết thư về nhà, nhắn nhủ bố mẹ, người thân đừng lo lắng, hãy chờ từng giờ khải hoàn.” Những nữ thanh niên xung phong áo vá, chân trần cũng không ngại hiểm nguy, mở đường băng qua bom đạn để tiếp tế, cứu thương cho đồng đội. Tinh thần gắn bó luôn tràn ngập giữa núi rừng Tây Bắc, giúp tất cả vượt qua mọi thử thách nghiệt ngã nhất.
Mỗi lần nhớ về Điện Biên, bố thường xúc động và nhắc đến lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm của Tướng De Castries. Đó là khoảnh khắc lịch sử mà cả dân tộc hân hoan khóc òa trong niềm vui chiến thắng. Những câu chuyện bố kể không chỉ là ký ức đau thương mà còn là lời nhắc nhở rằng sự kiên cường, lòng yêu nước và sức mạnh đoàn kết đã chắp cánh cho một thắng lợi lừng lẫy năm châu. Đến hôm nay, mỗi dịp tháng Năm, nhà tôi lại cùng nhau tưởng nhớ Điện Biên như một bài học về nghị lực sống, về giá trị của tự do và hòa bình.
Từ khóa: các tỉnh ảnh hưởng bão yagi
Thể loại: Tài chính