Bài thơ “Tiếng thu” của Lưu Trọng Lư mở ra một không gian dìu dịu, tràn đầy hơi thở mùa thu và cảm xúc bâng khuâng về thời gian, cuộc sống. Ngay từ những câu thơ đầu, tiếng thu được gợi lên qua âm thanh “ai bảo rằng thu đã đến rồi”, “chợt nghe hương đưa gió”, tạo nên một cảm giác vừa gần gũi, vừa man mác, rất đặc trưng của tiết trời giao mùa. Nhà thơ sử dụng hình ảnh chiếc lá rơi, bước chân nhẹ, cơn gió khẽ để miêu tả sự chuyển dịch tinh tế của thiên nhiên khi thu sang. Những âm thanh ấy không chỉ là dấu hiệu của mùa thu mà còn là hiện thân cho những xao động trong lòng người, một chút tiếc nuối quá vãn của thời gian, chút chạnh lòng mỗi khi thu đến.
Ở đoạn tiếp theo của bài thơ, vẻ đẹp của mùa thu dần hiện rõ qua lời kể nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nhiều tâm tư của tác giả. Không gian như rộng mở với tiếng nai vàng ngơ ngác, vầng trăng loang rọi trước thềm, tạo nên cảnh sắc đầy chất thơ và lãng mạn. Thiên nhiên trong “Tiếng thu” không phải là bức tranh màu sắc rực rỡ mà là bảng màu thanh thoát, nhẹ nhàng, chủ yếu bằng những nét phác họa mềm mại, mang đến cho người đọc cảm nhận sâu sắc về vẻ đẹp yên bình và lặng lẽ của mùa thu miền quê Việt Nam. Đồng thời, ẩn sau cảnh vật thiên nhiên là hình bóng của những nỗi niềm thầm kín, nỗi nhớ mong manh của con người đứng trước thời gian không ngừng trôi.
Qua toàn bộ bài thơ, “Tiếng thu” không chỉ phản ánh cảnh vật mùa thu mà còn là tiếng lòng của tác giả, là hồi ức về tuổi thơ, quê hương cùng những ký ức gắn bó khắc khoải. Tiếng nai gọi bạn giữa rừng chiều, tiếng lá khô xào xạc ấy khiến người đọc như chìm vào không gian tĩnh lặng và sâu lắng, nơi cảm xúc cá nhân và cảnh vật quyện hòa làm một. Thơ Lưu Trọng Lư qua bài “Tiếng thu” vì thế trở thành nhịp cầu nối liền giữa thiên nhiên và tâm hồn, để lại trong lòng bạn đọc sự rung cảm về cái đẹp mong manh và những khoảnh khắc xao động khó phai của mùa thu Việt Nam.
Từ khóa: pháo hoa đà nẵng
Thể loại: Tài chính