Lời ru cẩm tú vang lên giữa chiều thu dìu dịu, đưa giấc ngủ về bên mái nhà yên ả. Giọng mẹ trầm bổng như tiếng gió ngàn, từng câu từng chữ ôm ấp linh hồn bé nhỏ. Những hình ảnh thân quen, gần gũi hiện lên theo nhịp hát: cánh đồng lúa xanh mướt, dòng sông lững lờ, và màu trời biếc trong đôi mắt trẻ thơ. Lời ru chẳng chỉ là tiếng hát ru ngủ, mà còn là dòng chảy yêu thương nối liền các thế hệ, chứa đựng bao ước vọng về cuộc sống yên bình, hạnh phúc cho con. Mỗi đêm lời ru ngân vang, dỗ dành tâm hồn non nớt, nuôi dưỡng tâm hồn hiền hòa qua năm tháng.
Trong tiếng ru cẩm tú, có cả mùi hương của quê nhà, vị ngọt của tình mẫu tử và sắc màu lung linh của ký ức tuổi thơ. Mẹ âu yếm kể về những dòng sông đỏ nặng phù sa, về cây đa đầu làng rợp bóng mỗi khi hè đến, về chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên sông nước yên ả. Lời ru dịu dàng ấy giống như tấm chăn ấm phủ lên những lo toan, nhọc nhằn, xoa dịu mọi nỗi đau và làm dịu lại những giấc mơ còn dang dở. Bằng từng lời ca chân thành, mẹ thấm đẫm tình yêu vào trái tim con trẻ, ươm mầm niềm tin và hy vọng qua từng ngày tháng lớn lên.
Lời ru cẩm tú theo năm tháng vẫn còn vang mãi bên tai, dù mái tóc mẹ đã phai màu sương gió. Dẫu đời có nhiều đổi thay, tiếng ru ấy vẫn là chốn bình yên để quay về sau những bộn bề, vất vả. Trên hành trình trưởng thành, đôi khi giữa bao tiếng ồn hiện đại, ký ức về lời ru cẩm tú chợt ùa về, gợi nhắc trong tim cảm giác ấm áp, an lành thuở nào. Lời ru ấy không chỉ là âm thanh, mà còn trở thành điểm tựa tinh thần, nâng bước con người trên mỗi nẻo đời, giữ gìn những giá trị truyền thống đẹp đẽ của dân tộc Việt.
Từ khóa: nguyễn ngọc thuần
Thể loại: Tài chính