Trên những con đường đá gập ghềnh của núi rừng Tây Bắc, hình ảnh cô giáo vùng cao giản dị với tà áo dài phai màu trở thành nét đẹp giữa thiên nhiên hùng vĩ. Bước chân cô nhẹ nhàng qua những lối mòn, suất cơm đạm bạc đôi khi phải nhường lại cho học trò nghèo. Tận tụy gieo từng con chữ trong căn lớp học xiêu vẹo, tiếng cô vang lên hòa cùng tiếng suối róc rách và tiếng chim líu lo đầu bản. Chính tình thương, sự bền bỉ nơi cô đã thắp sáng một ước mơ tri thức nhỏ nhoi, giúp những em bé vùng cao tin vào cuộc sống, vào tương lai rộng mở phía trước.
Không chỉ là người dạy chữ, cô còn là người mẹ hiền thứ hai nâng niu từng bàn tay non nớt, dỗ dành khi nắng lạnh miền cao làm đôi má trẻ thơ hồng lên vì buốt giá. Biết bao lần dãi mưa dầm, rét mướt hay leo qua những triền đồi trơn trượt, cô vẫn vững vàng đến lớp, truyền đi hơi ấm nhân văn và sắc màu của tình người. Mỗi trang sách được cô tặng là một hành trang cho tuổi thơ các em, những cánh én nhỏ lặng lẽ lớn lên dù hoàn cảnh có thiếu thốn nhường nào.
Câu chuyện về cô giáo vùng cao chính là bản nhạc dịu dàng ngân vang giữa đại ngàn, là hồi chuông lay động bao trái tim về tình yêu thương và sự hy sinh lặng thầm. Nhìn ánh mắt hi vọng của bao thế hệ học trò, ai cũng hiểu rằng, cô đã chọn yêu thương làm lẽ sống. Dù những công lao của cô chưa thể đong đếm bằng vật chất, nhưng sự tử tế, tận tâm của cô chính là ánh sáng, xua tan sương mù nơi núi rừng và dẫn lối cho bao ước mơ bay xa.
Từ khóa: nguyễn quang dương
Thể loại: Tài chính