Lại gần hôn anh, em sẽ thấy một thế giới riêng biệt mà đôi khi chỉ cần một người chạm khẽ đã đủ để mọi hỗn loạn ngoài kia tan biến. Có những khoảng lặng khi lòng người tràn ngập nỗi cô đơn giữa đám đông, và chỉ cần một ánh mắt thân thương hay một cái ôm nhẹ từ phía sau là đủ để làm dịu vợi mọi muộn phiền. Hơi ấm từ anh, nhẹ nhàng như ánh sáng đầu ngày, len lỏi qua hết những tầng lớp kiên cố quanh trái tim em. Ánh mắt ấy như mặt trời, xua tan đi sương lạnh ban mai, khiến mọi điều trở nên ý nghĩa hơn, đáng sống và tràn đầy hy vọng.
Anh biết không, em luôn cảm thấy bản thân như một hành tinh nhỏ bé quay quanh mặt trời của anh mỗi lần lại gần bên anh. Có lúc, chỉ một lời nói dịu dàng thôi cũng đủ xoa dịu những tổn thương âm thầm bên trong em. Và mỗi cái siết tay, mỗi nụ hôn vụng dại, tất cả đều vẽ nên bức tranh thanh xuân rực rỡ, nơi có tình yêu hóa phép mọi điều chông chênh thành những khoảnh khắc bình yên. Nếu em là màn đêm thì anh chính là mặt trời dẫn lối, cho em niềm tin vào những bình minh mới tiếp nối nhau không bao giờ kết thúc.
Có đôi khi, em tự hỏi vì sao thế giới này rộng lớn đến vậy mà chỉ cần gần anh lại đủ. Bởi vì em cảm nhận được từng nhịp thở, từng cái chạm nhè nhẹ của anh đều rung lên như tiếng chuông báo hiệu hạnh phúc. Anh đặt em vào trung tâm vũ trụ nhỏ bé, nơi mặt trời của riêng em rực rỡ trong từng góc nhìn, soi sáng mọi u tối và làm tan biến hết cả những nỗi buồn chưa kịp hóa thành lời. Em ước rằng, mình sẽ mãi giữ được ánh sáng đó, sẽ tìm mọi cách để không rời xa vùng bình yên có tên anh, nơi chỉ cần một lần lại gần đã đủ để cả thế giới trở nên tươi đẹp.
Từ khóa: hình ảnh măng khô
Thể loại: Tài chính