Nghe tiếng thơ vang vọng trong lòng, ta như lạc vào một thế giới khác, nơi cảm xúc hòa quyện cùng ngôn từ để chạm tới những góc sâu kín nhất của tâm hồn. Mỗi vần thơ như khẽ gõ lên cửa, nhắc ta về những kỷ niệm đã qua, về tiếng bước chân ai giữa buổi chiều thu lặng lẽ, hay tiếng gió xào xạc thổi qua hàng lá úa khiến lòng người bỗng dưng chùng lại. Nghe thơ không chỉ là đọc chữ, mà là cảm nhận nhịp đập của thời gian, là để cho từng ý thơ len lỏi vào từng hơi thở, cùng ta trải qua những phút giây yên bình giữa bộn bề cuộc sống.
Khi lặng yên nghe tiếng thơ, ta thấy thời gian dường như ngưng đọng. Ở đó, mọi nỗi buồn cũng trở nên dịu dàng, mọi niềm vui như được nhân lên gấp bội bởi sự đồng điệu từ những con chữ giản dị nhưng sâu sắc. Lời thơ dẫn ta đi giữa những miền ký ức, có khi là cánh đồng xanh thơm mùi lúa mới, có khi là quán nhỏ bên đường với màu nắng nghiêng nghiêng. Chất chứa trong thơ là mọi cung bậc cảm xúc của cuộc đời, là nỗi nhớ, tình yêu, khát vọng và cả sự tiếc nuối. Nghe tiếng thơ, ta học cách lắng nghe chính mình, để rồi nhận ra bao điều tưởng chừng đã bị lãng quên vẫn còn ở đó, âm ỉ cháy trong tim.
Thơ không chỉ là âm thanh của tâm hồn mà còn là nhịp cầu nối giữa con người với con người. Đôi khi, chỉ một câu thơ cũng đủ để ai đó tìm thấy sự đồng cảm trong chuỗi ngày cô đơn. Âm điệu của thơ len lỏi vào từng giấc mơ, nâng niu những hy vọng mong manh và gieo vào đất đai tình yêu thương vô tận. Có lẽ, vì vậy mà hàng triệu trái tim vẫn luôn tìm về với thơ, để dìu nhau qua những ngày mưa bão, để giữ lại chút bình yên hiếm hoi giữa dòng đời vội vã. Nghe tiếng thơ, mỗi người đều có thể nhận ra phần đẹp nhất, mong manh nhất trong chính mình.
Từ khóa: tập thể vĩnh hồ
Thể loại: Tài chính