Về với xứ Thanh, lòng tôi nao nao nhớ những ngày bình yên trên mảnh đất đầy nắng gió, nơi dòng sông Mã hiền hòa uốn lượn quanh làng quê thân thuộc. Con đường làng rợp bóng tre già, những cánh đồng lúa xanh bát ngát, tiếng chim hót ríu ran gọi mùa hè về, tất cả như một bức tranh hữu tình níu bước chân tôi mỗi khi xa xứ. Dưới ánh chiều hoàng hôn, sắc vàng óng ả nhuộm lên mái ngói cũ kỹ của bao ngôi nhà nhỏ, hương lúa thơm lan tỏa theo làn gió, khiến lòng tôi càng thêm thương nhớ nơi này. Xứ Thanh ơi, một miền quê nghĩa tình đậm đà, nơi tôi lớn lên và mang theo trong tim bao kỷ niệm ngọt ngào.
Trên mảnh đất anh hùng này, tôi nhớ những buổi hội làng rộn rã tiếng trống chèo, những điệu dân ca xứ Thanh vang ngân giữa đêm hè oi ả. Người dân nơi đây giản dị mà đôn hậu, luôn mở rộng vòng tay đón khách phương xa bằng nụ cười ấm áp. Mỗi sáng sớm, hàng mẹ treo gánh rau bên chợ quê, nụ cười tươi hiền hậu cũng làm ngày mới thêm rộn ràng. Giữa nhịp sống hiện đại đổi thay từng ngày, tình quê xứ Thanh vẫn vẹn nguyên, âm vang như câu hát mẹ ru cho con, để ai xa quê lúc trở về lại thấy lòng mình bình yên đến lạ kỳ.
Nhớ mãi những chiều thu trên đồng Thanh Hóa, gió se lạnh khẽ lùa qua làn tóc, hương hoa cau thoang thoảng đưa người lữ khách về miền ký ức hồng. Tiếng gọi của quê hương không chỉ là tiếng ru à ơi, mà còn là sự tự hào về truyền thống anh hùng, về lũy tre xanh, về những con người vượt khó vươn lên. Dẫu đi đâu xa, mỗi lần nhắc đến xứ Thanh, lòng tôi lại dâng trào bao xúc cảm thân thương, mong được một lần về lại nơi chôn nhau cắt rốn, thả hồn theo những cánh cò bay trên đồng làng, nghe nhịp sống quê chan chứa tình người xứ Thanh yêu dấu.
Từ khóa: vợ trần đại quang
Thể loại: Tài chính