Đoạn 1: Bình là một chàng trai vụng về và hậu đậu nhất xóm. Giữa ngày hè nóng nực, anh quyết định làm đá bào để giải nhiệt. Trong lúc hăng hái xay đá, bất ngờ chiếc máy kêu rè rè rồi… tắt phụp. Bình loay hoay kiểm tra ổ cắm, chợt nhớ ra nhà đang cúp điện! Không chịu thua, anh bê thau đá sang nhà bà Tám bên cạnh mượn điện. Vừa bước vào, anh đã trượt chân vì nền nhà ướt nước, thau đá văng lên trời, những viên đá lạnh buốt rơi lã tả xuống người Bình. Bà Tám chỉ kịp há to miệng kinh ngạc rồi phá lên cười sặc sụa. Bình vừa chùi nước, vừa tự nhủ: “Lần sau, chắc phải hóa thân thành siêu nhân thì mới đủ sức làm đá bào!”.
Đoạn 2: Còn Dũng, bạn thân của Bình, cũng là “thánh hậu đậu” không kém. Một hôm, anh đi chợ giúp mẹ mua bột mì về làm bánh. Trên đường về, do mãi nghịch điện thoại, Dũng cầm nhầm túi bột mì của mình với túi bột tiêu của bà cô bán hàng kế bên. Đến khi về nhà, mẹ Dũng làm bánh mì nhưng bánh cứ cay xè, ai ăn cũng ho sặc sụa. Khi phát hiện ra sự cố, cả nhà dở khóc dở cười, còn Dũng chỉ biết đứng cười trừ, mặt đỏ như gấc, vừa xấu hổ vừa hứa lần sau sẽ để ý kỹ hơn. Ai cũng bảo, nhà có Dũng thì chẳng thiếu gì chuyện hài mỗi ngày.
Đoạn 3: Ở xóm đó, còn có chú mèo tên Mướp quậy phá không ai bằng. Hôm nọ, trong lúc cả nhà đang ăn cơm, Mướp nhảy tót lên bàn giật miếng cá rán, chẳng may kéo theo cả bát canh đổ xuống nền nhà. Những tưởng chủ sẽ la, ai ngờ Bình lại chạy đi lấy điện thoại định “chộp khoảnh khắc” siêu hài này đăng Facebook. Nhưng còn chưa kịp bấm máy, Mướp đã chạy biến, bỏ lại phía sau cuống cá và vũng nước tanh lừng. Quả đúng là nhà có hai “thánh hài” Bình và Mướp, nên niềm vui và tiếng cười cứ rộn rã suốt ngày dài chẳng bao giờ ngơi nghỉ.
Từ khóa: công an tỉnh daklak
Thể loại: Tài chính