Mùa thu, mùa của những chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, mang theo không khí dịu ngọt và chút se lạnh khiến lòng người bồi hồi. Mỗi lần bước đi dưới tán cây đường phố Hà Nội vào thu, ta lại cảm nhận rõ ràng sự chuyển mình tinh tế của đất trời. Sáng sớm, màn sương mỏng manh vấn vương trên áo, hương hoa sữa đậm đà lan tỏa khiến từng nhịp thở đều trở nên đặc biệt. Trong sắc trời trong xanh, chút gió nhè nhẹ, những khóm cúc họa mi trắng muốt dường như tràn đầy sức sống. Mùa thu không chỉ là màu sắc mà còn là thanh âm, là tiếng xào xạc của lá khi va vào nhau, là tiếng chim non ríu rít trên những cành cao.
Sự lãng mạn của mùa thu luôn khơi gợi trong lòng người những kỷ niệm xưa cũ. Cảnh vật bình dị mà thân thuộc ấy cũng chính là cảm hứng cho biết bao sáng tác văn học, những bài thơ, bản tình ca làm say lòng người. Người ta thường nói mùa thu là mùa của những nỗi nhớ, bởi khi nhìn qua ô cửa kính, vệt nắng nhẹ chiếu lên khung cửa như gợi lại hình bóng ai đó đã xa. Mỗi buổi chiều cuối thu, tiếng chuông chùa ngân vang xa vọng càng khiến lòng người thêm trầm lắng, suy tư về thời gian. Dường như mùa thu có khả năng xoa dịu mọi tâm hồn cô đơn, kết nối cảm xúc và sẻ chia yêu thương bằng sự dịu dàng của mình.
Mùa thu còn là dịp đoàn viên, là khoảng thời gian lý tưởng để những người thân yêu quây quần bên nhau. Trong không gian ấm áp đó, tách trà nóng trên bàn, chiếc bánh cốm thanh khiết và câu chuyện không đầu không cuối làm ai cũng cảm thấy dễ chịu. Trên khắp các miền quê, những mùa gặt cuối cùng tấp nập báo hiệu một năm no đủ, sắc vàng của lúa chín hòa quyện cùng màu trời tạo nên bức tranh tuyệt đẹp. Mùa thu đã đi vào đời sống một cách tự nhiên và giản dị, để rồi mỗi khi nhắc đến nó, lòng người lại rưng rưng khó tả trước nét đẹp bình yên của thiên nhiên và tình người.
Từ khóa: nguồn gốc truyện kiều
Thể loại: Tài chính