Khi những trận mưa lớn kéo dài, ngôi nhà nhỏ của tôi nằm ven sông dễ dàng trở thành một “ốc đảo” bất đắc dĩ giữa biển nước mênh mông. Nước lũ tràn vào xóa nhòa ranh giới giữa sân và phòng khách, giữa ngoài trời và trong nhà. Đồ đạc, sách vở, mọi thứ đều bị cuốn theo dòng chảy xiết, khiến người ở lại chỉ biết bất lực lo lắng nhìn ngó tình trạng mỗi ngày. Mỗi lần ngập lụt, chúng tôi phải di chuyển các vật dụng quan trọng lên cao hơn, cố gắng bảo vệ các thiết bị điện tử, giấy tờ cá nhân và thực phẩm khỏi nguy cơ hư hỏng. Gió mùa ùa về mang theo cái lạnh thấm vào chân tay, tạo nên bầu không khí ảm đạm, lo sợ và bất an kéo dài suốt những ngày trắng nước.
Không chỉ là những tổn thất vật chất, ngập lụt còn khiến cuộc sống sinh hoạt hàng ngày bị đảo lộn nghiêm trọng. Đường đi học và đi làm bị cắt đứt, việc mua bán lương thực, tiếp cận nguồn nước sạch và chăm sóc sức khỏe trở nên vô cùng khó khăn. Tiếng gọi nhau di chuyển đồ đạc, câu chuyện chia sẻ thực phẩm, áo quần rồi dặn dò giữ gìn sức khỏe, tất cả cùng vang lên trong bóng tối nhập nhoạng bởi nguồn điện bị mất. Những cánh cửa gỗ mềm đi vì nước, những mảng tường bong tróc, tất cả đều là dấu vết khó xóa nhòa của trận lũ. Dẫu vậy, trong hoàn cảnh khốn khó ấy, tình làng nghĩa xóm vẫn được vun đắp qua việc tương trợ nhau vượt qua thiên tai hiểm họa, để rồi khi nước rút, ai nấy đều cùng nhau bắt tay dọn dẹp, rê dựng lại niềm tin và hy vọng cho ngày mai.
Từ khóa: dân số vĩnh phúc
Thể loại: Tài chính