2026-03-19
lương quốc dũng

Anh đến quê em vào một buổi chiều đầy nắng dịu dàng, khi những cánh đồng lúa đang thì con gái xanh mướt trải dài bên triền sông. Quê em giản dị mà đằm thắm, in bóng những mái nhà thấp nép mình giữa màu xanh của tre trúc và những khóm chuối già. Con đường làng nhỏ quanh co, ngoằn ngoèo dẫn xuống bến nước bên dòng Cầu êm đềm. Đứng trên cây cầu nhỏ bắc qua sông, anh cảm nhận được nét đẹp yên bình, thơ mộng, nơi dòng chảy hiền hòa như một bản dịch dịu nhẹ của thời gian lưu chuyển trong lòng mỗi người con xa xứ. Không khí thanh khiết, trong lành của buổi chiều hòa quyện cùng hương lúa mới làm lòng anh dịu lại, để rồi bao nhiêu lo toan cuộc sống dường như cũng trôi theo làn nước sông bình yên ấy.

Dòng sông Cầu quê em không rộng lớn, hùng vĩ như những con sông ở miền khác, nhưng mang một vẻ đẹp riêng, chân chất mà khó ai lẫn được. Mỗi lần chiều về, mặt nước sông lấp lánh ánh nắng vàng nhạt, những chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ xuôi mái, tiếng trẻ thơ í ới gọi nhau vang vọng bên bãi tắm quê xao động cả một vùng không gian. Dòng sông hàng ngày tắm mát, nuôi dưỡng biết bao thế hệ lớn lên, gắn bó với truyền thống và ký ức của quê hương. Anh ngỡ như nghe thấy tiếng hát quan họ vấn vương đâu đó trên mặt nước, như lời mời gọi tha thiết của vùng đất Kinh Bắc vốn thân thương và đậm đà tình người.

Không chỉ là nơi che chở cho những cánh đồng phù sa trù phú, dòng sông Cầu còn là chứng nhân của bao vui buồn cuộc sống, của nỗi nhớ mong và ước mơ những người con mỗi dịp đi xa lại hướng lòng mình về nơi bình yên ấy. Với anh, quê em trở nên gần gũi, không chỉ bởi cảnh sắc nên thơ mà còn bởi tình người nồng hậu, chân tình. Ngồi bên bến sông, nghe giọng nói đậm chất quê hương của bà con, chứng kiến những hoạt động đời thường dung dị, anh hiểu vì sao nơi này luôn là điểm tựa yêu thương trong lòng em, để có đi đâu về đâu, em vẫn mãi tự hào và nhớ thương khôn nguôi.

Từ khóa: lương quốc dũng

Thể loại: Tài chính