Đêm nay mưa rơi ngoài hiên, từng giọt lòng rơi xuống chơi vơi, nhịp thời gian lặng lẽ trôi qua vùng ký ức ngày xưa. Tôi lại hoài niệm về quê hương xa vắng, nơi bóng mẹ chờ con về rũ áo sương đêm, nơi tiếng chuông nhà thờ vang vọng giữa mảnh vườn xanh. Cây cau già in bóng trên mái ngói rêu phong, gió thổi hiu hiu lạnh lòng người xa xứ. Từng điệu lý kéo dài qua mùa lúa chín, rồi mùa bắp vàng bâng khuâng lời hò quê hương. Có hẹn một chiều nào cùng nhau bên hoa dại ven sông, tôi sẽ kể lại chuyện tình của đôi trái tim thầm lặng dưới bóng hàng dừa.
Chị Hai còn nhớ không, những ngày chúng mình hát lý chim quyên dọc triền đê, trong hương khói bập bùng của đêm hội làng, tiếng sáo ai ngân vọng cả miền đồng cỏ. Thời áo trắng ngây thơ trao nhau nụ cười trong veo như giọt nắng đầu mùa, vậy mà giấc mơ ấy nay đã nhạt nhòa theo chân mưa bụi. Bao năm xa cách, lòng tôi vẫn trở về tìm kiếm phút ban đầu, dẫu biết tình xưa giờ hóa hoài niệm dưới hàng phản gỗ cũ. Mưa lại rơi, tiếng đàn vọng vang từ cuối xóm nhỏ, tôi đứng bên song cửa, lặng nghe lòng mình hát liên khúc yêu thương chưa kịp đặt tên.
Nắng lên rồi lại tắt nơi sân trường cũ, em vội bước qua chiếc cầu tre để sang sông bên mẹ, quên một thời áo len mong manh chạy tránh cơn mưa dông. Trong tim tôi, những khúc hát năm nào vẫn ngân lên mỗi lần mưa về, như kết nối bao tâm tình chất chứa khôn nguôi. Đời người ai cũng một lần trải qua hương vị ngọt bùi của tuổi trẻ, lặng nhìn dòng nước trôi ra biển lớn, chỉ tiếc những liên khúc mưa bụi ngày ấy chẳng thể ngân vang mãi mãi giữa dòng đời bôn ba. Nếu một ngày quay về, tôi sẽ hỏi em rằng: Có còn nhớ những khúc hát mưa bụi dở dang ngày ấy hay không?
Từ khóa: khách sạn thiên phú tân hương
Thể loại: Tài chính