Dưới ánh hoàng hôn vàng nhạt, Lam ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, lòng đầy những suy tư khó gọi thành tên. Dòng thời gian cứ thế trôi đi, dấu ấn về một người năm cũ vẫn chưa hề phai nhạt trong tim cô. Lam nhớ rất rõ ánh mắt dịu dàng ngày ấy, những câu từ tưởng như đơn giản nhưng lại khiến trái tim non nớt của cô khẽ rung động. Người ấy đến rồi đi như một làn gió, để lại phía sau biết bao tiếc nuối cùng hy vọng mong manh. Mỗi lần nghĩ đến, cô vừa thấy lòng chùng xuống nhưng cũng không thể nào quên được những khoảnh khắc ấm áp đó.
Ngày định mệnh ấy, Lam gặp lại anh giữa dòng người tấp nập ở thành phố xa lạ. Cả hai bối rối trong giây lát, rồi anh nở nụ cười quen thuộc khiến tim Lam lệch mất một nhịp. Họ bắt đầu trò chuyện như thể chưa từng có quãng cách xa cách gì, những câu chuyện nhỏ nhặt từng ngày qua lần lượt được kể ra. Lam nhận ra, dù thời gian và khoảng cách có lớn đến đâu, những cảm xúc chân thành vẫn có thể tồn tại, âm ỉ cháy trong góc sâu thẳm nơi trái tim cô. Anh nhẹ nhàng hỏi: "Em vẫn ổn chứ?". Cô khẽ gật đầu, nhưng trong đôi mắt đã long lanh ánh nước.
Từ hôm ấy, Lam thường xuyên nghĩ về ý nghĩa của hạnh phúc và sự lựa chọn. Cô biết rằng đời người đôi khi không cho phép ta được quay lại quá khứ, nhưng chí ít cũng có thể cởi mở để đón nhận tương lai. Anh dần trở lại trong cuộc sống của cô, không còn là cái bóng mơ hồ mà là người bạn tâm giao sẵn sàng chia sẻ ngọt bùi. Họ cùng nhau viết tiếp câu chuyện còn dang dở, không phải với kỳ vọng vượt qua mọi thử thách một cách hoàn hảo, mà bằng lòng tin vào nhau và sự nỗ lực làm đầy những kỷ niệm đẹp đẽ trong những ngày tới.
Từ khóa: nhạc cụ tây bắc
Thể loại: Tài chính