2026-02-27
30 tháng 4 mùng 1 tháng 5

Ngâm thơ, bác ơi, là cách để tâm hồn lắng lại giữa những bộn bề của cuộc sống. Khi tiếng thơ vang lên, tựa như suối nguồn róc rách, cuốn theo bao nhiêu cảm xúc, suy nghĩ tha thiết trong lòng người đọc lẫn người nghe. Đọc thơ Trần Thị Tuyết, em cảm nhận được nỗi niềm tha thiết về quê hương, về tình thân, về những kỷ niệm tuổi thơ giản dị mà sâu sắc. Từng câu chữ trong thơ như ngấm vào từng tế bào tâm hồn, đánh thức những ký ức xa xưa, gợi nhắc một miền quê yên bình với tiếng chim hót và cánh đồng lúa xanh mướt trải dài. Người đọc sẽ cảm thấy lòng mình dịu lại, buông bỏ lo toan đời thường để chỉ còn nỗi thương nhớ mênh mang dành cho quê hương và người thân yêu.

Trần Thị Tuyết viết thơ không quá cầu kỳ hoa mỹ, nhưng lại chạm đến đáy sâu cảm xúc bằng sự chân thành mộc mạc. Ngâm thơ của chị, ta thấy được nỗi buồn man mác khi nhớ về mẹ già bên bếp lửa, nỗi khắc khoải trăn trở khi xa quê, hay niềm vui giản dị khi mùa lúa chín vàng. Những hình ảnh quen thuộc hiện ra sống động qua từng dòng thơ: áo nâu sờn vai, cánh cò bay lả, con đường nhỏ quanh co dẫn về ngõ nhà, tất cả đều dệt nên một bức tranh tuổi thơ đầy màu sắc, chứa chan tình yêu thương. Nghe tiếng thơ ấy vang lên, ta thầm nói với chính mình: hóa ra hạnh phúc chỉ đơn giản là những gì thân thương nhất, gần gũi nhất.

Ngâm thơ, bác ơi – không chỉ là một hành động thưởng thức nghệ thuật mà còn là cách để giữ gìn những giá trị truyền thống, vun đắp tâm hồn giữa xã hội hiện đại xô bồ. Qua lời thơ Trần Thị Tuyết, mỗi chúng ta được nhắc nhở về cội nguồn, về mái nhà nơi ta từng lớn lên với tình mẹ cha bao la và sự chở che bình yên vô tận. Để rồi qua năm tháng, dù có đi xa đến đâu, tiếng thơ ấy vẫn là điểm tựa nâng bước mỗi người trên hành trình đời mình. Bởi lẽ, văn hóa thơ ca là sợi dây kết nối các thế hệ, trao truyền những điều tốt đẹp, hiền hòa của đất nước, của gia đình, và của chính trái tim mỗi người Việt.

Từ khóa: 30 tháng 4 mùng 1 tháng 5

Thể loại: Tài chính