Ấn nút nhớ thả giấc mơ, có lẽ là một lần quay về với tâm hồn trẻ thơ, nơi những khát vọng không có hình hài rõ nét mà chỉ giống như những đám mây bồng bềnh trôi lơ lửng giữa bầu trời tuổi nhỏ. Ngày ấy, mỗi buổi chiều ngồi bên cửa sổ, tôi thường lặng nhìn ánh nắng vỡ ra trên từng chồi lá non, tự hỏi liệu mai này mình sẽ trở thành ai, những mong muốn hiện hữu trong trái tim có khôn lớn cùng năm tháng hay không. Chỉ cần một chiếc lá rơi xuống cũng đủ để tôi mơ về hành trình xa xôi, nơi có thể tự do vẫy vùng khám phá thế giới, bỏ lại sau lưng lớp bụi thời gian và nỗi sợ trưởng thành.
Hành động ấn nút nhớ không chỉ đơn thuần là ghi lại những gì đã qua, mà còn là gửi trọn vào đó niềm tin rằng giấc mơ năm ấy sẽ không bị đánh rơi giữa dòng đời hối hả. Có khi, những giấc mơ ngây dại tưởng chừng đã lãng quên lại bất ngờ thức dậy chỉ từ tiếng gió, mùi cỏ thơm, hay một giai điệu xa xăm. Giây phút ấy, tôi luôn nhắm mắt, nín thở thật lâu, như thể sợ chỉ một chuyển động nhẹ cũng đủ làm bay đi hình bóng thanh xuân vừa vụt sáng. Và chính trong khoảnh khắc ấy, con người ta lại nhận ra được giá trị của việc nuôi dưỡng giấc mơ, dù đời thực không phải lúc nào cũng dịu dàng nâng bước như trong tưởng tượng.
Khi trưởng thành và đối mặt với muôn vàn chông gai, đôi lúc tôi muốn được trở lại là đứa trẻ ngày nào, chỉ cần “ấn nút nhớ” là mọi ký ức đẹp đẽ sẽ ùa về. Trong vòng xoay tất bật của cuộc sống, ai cũng cần một nơi để trú ngụ tâm hồn, để nhắc nhở bản thân về những điều thuần khiết ngày xưa. "Thả giấc mơ" cũng chính là dám mở lòng mình, dám hy vọng, chan chứa niềm tin dù chỉ là một chiếc bong bóng bé nhỏ trôi nổi giữa trời rộng. Bởi trong sâu thẳm mỗi chúng ta, giấc mơ vẫn luôn là phần ký ức quý giá nhất, là động lực âm thầm đưa con người đi qua những ngày mỏi mệt, để rồi dẫu gian nan hay thất bại, ta vẫn không thôi khao khát một lần ấn nút nhớ, thả mình cùng giấc mộng vàng son.
Từ khóa: dân tộc chứt
Thể loại: Tài chính