Đứng trên bục giảng thân quen, người giáo viên lặng thầm gieo từng con chữ vào tâm hồn học trò trẻ thơ. Buổi sáng sớm, sân trường rộn ràng tiếng nói cười, nhưng trong góc lớp nhỏ là ánh mắt ân cần, sự kiên nhẫn chắt chiu qua từng trang vở mới. Những bài học về kiến thức, về tình yêu thương và cách sống làm người được gửi gắm vào từng lời giảng giản dị. Biết bao năm tháng trôi qua, bao thế hệ nối tiếp nhau trưởng thành từ bàn tay nâng đỡ và trái tim nồng ấm ấy. Người giáo viên như ngọn lửa lặng thầm cháy mà ánh sáng soi đường cho muôn vạn cuộc đời.
Xưa kia, khi đất nước còn gian khó, hình ảnh người thầy vẫn hiện lên cao quý giữa mái tranh nghèo, luôn ươm mầm hy vọng cho những ước mơ tuổi thơ. Ơn nghĩa ấy lớn lao tới mức đi cùng năm tháng, ghi dấu trong tâm khảm mỗi người học trò xa xưa. Dù thời gian trôi đi, dù cuộc sống đổi biến, khúc ca dành cho người giáo viên vẫn vang lên đầy tự hào và biết ơn. Đó là lời tri ân không chỉ của một cá nhân, mà còn của cả một cộng đồng, một quê hương dành cho những người đã vun trồng tri thức, xây dựng nên tòa nhà tương lai của đất nước với tình yêu và trách nhiệm bao la.
Tận tụy với nghề, người giáo viên chấp nhận gian nan, lấy thành công của học trò làm niềm vui, nguyện đem hết năng lực và tấm lòng để nuôi dưỡng những tâm hồn non trẻ. Khúc ca về người giáo viên không chỉ là tiếng hát mà còn là bản anh hùng ca của trí tuệ, của sự hi sinh thầm lặng mà bền bỉ vô ngần. Nhớ về thầy cô, lòng người lại dâng trào bao cảm xúc, những kỷ niệm đẹp đẽ tuổi học trò và lời hứa sẽ giữ mãi trong tim công ơn dạy dỗ, sâu sắc như lời bài hát: “Dẫu mai này tung cánh khắp phương trời, vẫn nhớ mãi bóng dáng người đưa đò trên bến sông quê.”
Từ khóa: cho tôi một vé trở về tuổi thơ
Thể loại: Tài chính