quảng đức hải hà quảng ninh
Chỉ vì tôi không tin vào những điều em nói, lòng cứ băn khoăn trong đêm dài, những lời hứa bay về nơi xa, để lại tim anh cô đơn lạnh giá. Ánh mắt ấy một thời từng là tất cả, giờ chỉ còn lại khoảng cách mong manh. Ký ức cũ dội về từng góc phố, nơi hai ta từng sánh bước bên nhau. Từng ngày trôi qua, anh chợt nhận ra, thật khó giữ lấy sự chân thành khi niềm tin đã vỡ tan tự bao giờ. Anh sợ mở lòng, sợ cảm giác bị lừa dối, để rồi khi yêu thương vẫn ngập tràn, anh lại tự kéo mình xa khỏi vòng tay em.
Có đôi khi giữa màn đêm tĩnh lặng, anh nghe tiếng lòng mình thổn thức. Tại sao trái tim lại trở nên chai sạn, sợ tổn thương mà chẳng dám đối diện với hạnh phúc? Em vẫn kiên nhẫn ở cạnh, dẫu anh chưa một lần tin trọn vẹn. Lời yêu em nói nhẹ nhàng như gió thoảng, qua bao thử thách vẫn dịu dàng ở bên anh. Nhưng muộn phiền tự anh gây ra cho đôi lứa, bắt nguồn từ nỗi bất an không thể gọi thành lời. Nếu ngày đó anh dũng cảm hơn với cảm xúc của mình, có lẽ giờ này nỗi đau sẽ không còn hiện hữu.
Chỉ vì tôi không tin, ta đã đánh mất những tháng ngày đẹp nhất. Trong sâu thẳm đáy lòng, anh hiểu rằng yêu em là điều riêng biệt và đặc biệt nhất đời mình. Vậy mà bởi hoàn cảnh, bởi chính mình hoài nghi, hạnh phúc lại vụt qua tầm tay. Bước chân em xa dần, để lại trong anh niềm tiếc nuối khôn nguôi. Và giờ đây, khi những dằn vặt trào lên giữa màn đêm, anh chỉ mong một lần nữa được đặt niềm tin vào tình yêu – dẫu biết quá muộn màng, dẫu biết chẳng thể quay lại những bình yên ngày cũ.
Từ khóa: quảng đức hải hà quảng ninh
Thể loại: Tài chính
Các bài viết trên trang web này được đăng lại từ Internet.
Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa.
CopyRight vnnews© 2025