Đồng hành cùng gia đình trong những ngày nghỉ lễ, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc và tràn đầy năng lượng. Sự đồng lòng của mọi thành viên tạo nên mối quan hệ bền chặt, gắn bó như keo sơn. Chúng tôi thường tổ chức những buổi dã ngoại trên cánh đồng xanh, nơi tiếng chim hót vang vang hoà với gió trời mát lành. Bữa cơm quê với canh chua, cá kho tộ và chút hành ngò tạo nên hương vị thân thương, gợi nhớ tuổi thơ yên lành. Khi màn đêm buông xuống, mọi người quây quần bên nhau, kể chuyện và chia sẻ những tâm tư chân thành. Cảm giác ấy nhẹ nhàng nhưng lắng đọng vô cùng, giúp tôi nhận ra ý nghĩa thật sự của mái ấm gia đình.
Trên con đường làng quanh co, tôi thường bắt gặp những bóng dáng thân quen: bác Tư đang gánh nước, các em nhỏ tung tăng nô nghịch dưới ánh nắng chang chang. Cuộc sống nơi đây không xô bồ, mọi người đều dành cho nhau những lời thăm hỏi quan tâm và động viên chân thành. Buổi chiều đến, tiếng chuông chùa ngân vang như xoa dịu nỗi mệt nhọc của một ngày làm việc vất vả. Khung cảnh bình yên ấy làm tâm hồn tôi lắng lại, cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của quê hương thanh bình. Nhớ đến làng xưa, tôi càng thêm trân quý những giá trị truyền thống, quyết tâm gìn giữ nét văn hoá đẹp đẽ cho hậu thế.
Dừng chân bên bờ sông lặng lẽ, tôi ngắm nhìn mặt nước phẳng lặng trải dài đến tận chân trời. Những đàn cá bơi lội tung tăng tạo thành những vòng sóng lan đi xa, in hình dưới ánh mặt trời màu vàng anh. Gió mang theo hương sen thơm ngát khiến lòng tôi an nhiên và thư thái. Xa xa, chiếc thuyền nan đơn sơ đang neo bên bãi bồi, những người dân làng chăm chỉ mưu sinh với công việc chất phác mỗi ngày. Bầu không khí chứa chan tình người và sức sống căng tràn, làm cho tôi cảm thấy gắn kết, hòa mình vào làng quê thân thuộc. Kỉ niệm tuổi thơ lại ùa về khiến tâm hồn tôi càng thêm trong sáng, ước mong mai sau mãi được sống giữa quê hương thanh bình và yêu dấu.
Từ khóa: lee chong wei bị bệnh gì
Thể loại: Tài chính