Miền Tây – vùng đất phương Nam hiền hòa và trù phú – luôn gợi nhớ trong lòng người những vạt lúa vàng óng, những dòng sông lơ đãng phù sa, những rặng dừa soi bóng nước biếc. Người miền Tây mộc mạc dễ thương, chân quê mà nghĩa tình đằm thắm. Như trong câu thơ "Ai đi về phía sông Hậu, Quên sao hương tóc bạc phơ. Đò ơi đừng để ai chờ, Mưa xuân ướt áo tình thơ chưa thành." Mỗi khi nghe tiếng ai hát vọng cổ giữa đêm, lòng không khỏi bâng khuâng nhớ cánh đồng sương sớm, bến nước con đò, tuổi thơ lấm lem bùn đất nhưng chan chứa yêu thương.
Miền Tây còn là xứ sở của những mùa nước nổi mang theo bao nhớ nhung, vô vàn kỉ niệm. "Trời phương Nam xanh thơ trẻ, Gió ru đồng lúa reo vui. Xa ai em khóc thành lời, Lục bình tím ngát một trời nhớ mong." Chợ nổi bồng bềnh mang về bao vị phù sa nồng ấm, nhịp sống bình yên trên sông như kéo dài thêm tuổi thơ của bao lớp người. Những câu chuyện kể bên bếp lửa giữa chiều mưa làm người xa xứ càng thắm thiết nỗi nhớ quê nhà, nhớ tiếng gọi nhau giục giã mỗi mùa cá linh kéo về.
Đến Miền Tây là đến với tình quê ngọt ngào chẳng thể nào quên. "Đất chín rồng ngời tia nắng mới, Phù sa bồi dưỡng những chân trời. Câu hò mái nhặt lên khơi, Đưa người đi muôn nơi vẫn nhớ." Chính vẻ đẹp chân thật, sông nước hữu tình, và con người đôn hậu đã chắp cánh cho những bài thơ, lời ca chan chứa yêu thương. Đất và người hòa quyện, tạo nên bản sắc miền Tây đậm đà, giản dị mà sâu sắc, để ai dù đi xa cũng luôn đau đáu nỗi nhớ quê nhà thân thương ấy.
Từ khóa: hiệp định paris 1968
Thể loại: Tài chính