Đêm nay, giữa lòng thành phố náo nhiệt, tôi bỗng nghe tiếng hát vọng ra từ một quán nhỏ ven đường. Âm điệu ấy gợi nhớ đến những buổi văn nghệ ở Bắc Huỳnh năm nào, nơi tôi từng cùng bè bạn hòa vào những câu ca chân chất, thân thương. Bắc Huỳnh của ngày xưa yên ả, những chiều cuối tuần thường là dịp mọi người tụ tập, ai có nhạc cụ thì mang theo, ai có thơ thì đọc, không khí lúc nào cũng rộn ràng tiếng đàn, tiếng hát. Dưới ánh đèn dầu leo loét, lũ trẻ con chúng tôi ngồi ken nhau nghe người lớn kể chuyện xưa, lòng háo hức mong tới lượt mình được tham gia góp vui.
Hình ảnh những đêm văn nghệ giản dị ấy đã thành một phần ký ức không thể phai mờ trong tôi. Có lần trời chuyển mưa, sân đình lấm tấm bùn, vậy mà buổi diễn vẫn không hề gián đoạn; tiếng hát cứ vang lên át cả tiếng mưa rơi, tạo nên một bản hòa ca của tình người và quê hương. Những bài dân ca ngọt ngào, những điệu lý Nam Bộ ngân nga, xen vào đó là tràng pháo tay giòn giã và những nụ cười rạng rỡ, khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy ấm áp, gần gũi. Văn nghệ ở Bắc Huỳnh không chỉ là niềm vui mà còn là sợi dây gắn kết cộng đồng, giúp mỗi người xích lại gần nhau hơn giữa bộn bề cuộc sống.
Giờ đây, khi xa quê lên thành phố, giữa bộn bề công việc và cuộc sống hiện đại, tôi càng nhớ da diết cái không khí chân thật, giản dị của những đêm văn nghệ Bắc Huỳnh. Nỗi nhớ ấy như dòng suối vơi đầy, lúc nào cũng len lỏi trong tâm hồn. Mỗi khi có dịp trở về, tôi lại mong được gặp lại những người quen cũ, nghe lại những làn điệu thân thương, để nhắc mình rằng dù đi đâu chăng nữa, quê nhà và kỷ niệm thời văn nghệ Bắc Huỳnh vẫn mãi là góc bình yên không gì thay thế được.
Từ khóa: bảo tàng quân sự
Thể loại: Tài chính