Trong một buổi chiều mùa thu se lạnh, ánh hoàng hôn nhẹ nhàng phủ lên những tán lá vàng rực rỡ. Hai nhân vật chính đang cùng nhau dạo bước trong công viên vắng. Gió thoang thoảng mang theo mùi cỏ non, không khí tĩnh lặng khiến mọi âm thanh cũng như dịu lại. Bỗng cô gái nhẹ nhàng dừng bước, nhìn người bạn bên cạnh bằng ánh mắt đầy yêu thương. Anh chàng ngập ngừng tiến lại gần, vòng tay ấm áp ôm lấy cô mà chẳng cần nói một lời nào, chỉ lặng im trao cho nhau hơi ấm. Khoảnh khắc ấy thật dịu dàng và bình yên, như thể cả thế giới ngoài kia đều trở nên xa xôi, chỉ có hai người là thực sự tồn tại trong khoảnh khắc ấy.
Trong căn phòng nhỏ với ánh đèn vàng ấm áp, hai người ngồi bên cửa sổ nhìn ra màn mưa rơi lất phất ngoài trời. Bên ngoài, từng giọt nước nhỏ tí tách, xen lẫn tiếng gió thổi qua khung cửa gỗ cũ kĩ, tạo nên một bản nhạc trầm lặng của buổi tối. Cô gái khẽ dựa đầu vào vai chàng trai, cảm nhận nhịp tim vững chãi và hơi thở ấm nồng bên cạnh. Anh siết nhẹ vòng tay, như muốn che chở và giữ cho cô mãi ở bên mình. Không cần những lời hứa hẹn xa xôi, sự hiện diện và vòng tay ấy đã đủ để họ cảm nhận được tình cảm sâu sắc dành cho nhau, biết rằng dù ngoài kia có bao nhiêu mưa gió, họ vẫn sẽ luôn có một mái nhà bình yên bên nhau.
Một lần khác, trong khung cảnh của thành phố về đêm, dưới ánh sáng lung linh của những ngọn đèn đường và dòng người tấp nập, hai người cùng đứng trên cây cầu cũ vốn là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm. Không khí mát lạnh của đêm khiến cô gái khẽ run, anh lập tức nhận ra và nhẹ nhàng kéo cô vào lòng. Họ lặng lẽ ôm nhau, tận hưởng giây phút ngọt ngào bên dòng sông lấp lánh ánh đèn. Giữa những bộn bề của cuộc sống, cái ôm ấy như một lời khẳng định về tình yêu bền chặt, rằng dù mỗi ngày trôi qua có nhiều điều thay đổi, tình cảm giữa họ vẫn mãi vẹn nguyên, chỉ cần một vòng tay cũng đã đủ làm ấm cả con tim.
Từ khóa: bài hát người đi tìm đường cứu nước
Thể loại: Tài chính