Bánh canh cua mạ tôi là món ăn gắn bó với tuổi thơ của tôi, chứa đựng biết bao nhiêu kỷ niệm ấm áp. Mỗi sáng sớm, mạ lại thức dậy từ khi trời chưa sáng, chọn mua những con cua đồng tươi ngon ngoài chợ để nấu nước dùng. Quá trình chế biến rất tỉ mỉ: cua được làm sạch, giã nhuyễn rồi lọc lấy nước, xào vàng thịt, hòa quyện cùng xương heo ninh lâu trên bếp củi. Sợi bánh canh trắng ngần, mềm dai do chính mạ tự tay nhào bột, cắt thành từng sợi vừa miệng, vị ngọt thơm của nước dùng, độ béo của cua, tất cả hòa lẫn tạo nên hương vị khó quên.
Bước vào gian bếp nhỏ với đầy đủ mùi thơm cay của hành phi, tiêu sọ và thìa dầu phụng, tôi luôn thấy hình bóng mạ đang tất bật bên nồi bánh canh đang sôi lục bục. Khi khách đến nhà, mạ thường bưng ra từng tô bánh canh nghi ngút khói, trên mặt rải đều cua xào, ít hành lá xanh, thêm chút rau răm tươi, đôi khi có thêm vài miếng chả cá hoặc trứng cút cho đậm đà. Đó không chỉ là món ăn no bụng mà còn là lời yêu thương mạ gửi gắm cho con, mong chúng tôi khỏe mạnh và hạnh phúc.
Mỗi khi xa quê, tôi vẫn mãi nhớ về tô bánh canh cua của mạ với cảm giác bâng khuâng khó tả. Chỉ cần được thưởng thức lại món ăn ấy, mọi nhọc nhằn dường như tan biến, thay vào đó là sự bình yên, vững chãi mà tình mẹ mang lại. Tô bánh canh cua mạ tôi không hẳn là cao lương mỹ vị nhưng luôn đong đầy tình cảm, là biểu tượng cho sự hy sinh và chăm sóc vô bờ bến. Hương vị của nó sẽ còn mãi với tôi, là món ăn tinh thần theo suốt cả cuộc đời.
Từ khóa: luật trật tự an toàn giao thông đường bộ
Thể loại: Tài chính