Mùa hè năm ấy, khi những cơn gió nóng bắt đầu thổi về, gia đình tôi quyết định đưa mười lăm chú chó của mình về quê để tránh cái oi bức nơi thành phố. Từng chú chó với bộ lông đủ màu sắc, có chú lông xù trắng muốt, có chú thì lông đen óng ả, tất cả đều rất hiền lành và đáng yêu. Chuyến hành trình về quê thật đặc biệt, bởi đó là lần đầu tiên chúng được chạy nhảy tự do trên những cánh đồng rộng lớn, nghe tiếng gió rì rào qua những tán cây và cảm nhận mùi đất quê nồng nàn. Những chú chó hiếu động say sưa khám phá những con đường làng thơ mộng, nơi mà chúng chưa từng đặt chân đến trước đó.
Ngay khi đặt chân tới quê, lũ chó không giấu nổi vẻ vui thích. Chúng hết chạy tung tăng trên bãi cỏ, rồi lại đuổi nhau quanh vườn, đôi lúc còn nô đùa cùng những đứa trẻ hàng xóm. Cảnh tượng đó khiến cả nhà ai cũng cảm thấy ấm lòng. Bà tôi ngồi bên hiên nhà, vừa cười vừa kể cho chúng tôi nghe về những kỷ niệm thời thơ ấu gắn bó với loài chó. Giờ đây, không khí yên bình nơi quê nhà và sự xuất hiện của mười lăm chú chó như làm sống dậy khung cảnh một miền quê đầy sức sống trước đây. Tôi chợt nhận ra, không chỉ con người mà cả những chú chó nhỏ cũng cần lắm một không gian để được là chính mình, thoải mái vùng vẫy và khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia.
Ngày ở quê trôi qua thật nhanh nhưng đầy ắp kỷ niệm. Mười lăm chú chó trở thành những người bạn thân thiết của lũ trẻ trong xóm. Đến cả người lớn cũng dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện, chăm sóc chúng. Tối đến, khi màn đêm phủ xuống, lũ chó nằm quây quần bên đống rơm cạnh nhà, thỉnh thoảng lại vẫy đuôi hoặc cất tiếng sủa khe khẽ như để báo hiệu nơi này chính là “ngôi nhà” mới của chúng. Tôi hiểu rằng, dù phải trở lại thành phố, ký ức về những ngày hè ấy sẽ mãi là những giây phút tươi đẹp nhất trong lòng mỗi thành viên, kể cả những chú chó nhỏ rất mực đáng yêu của gia đình tôi.
Từ khóa: thời gian bão noru đổ bộ
Thể loại: Tài chính