2026-02-23
phạm thanh tân

Đợi anh về giữa mênh mông gió lặng, em vẫn tựa cửa nhìn xa xăm nơi cuối ngõ, dõi theo từng bước chân quen thuộc. Mỗi chiều, ánh nắng hắt hiu trải dài trên tán lá sấu già, tiếng chim ríu rít gọi nhau về tổ như khẽ thì thầm niềm hy vọng mong manh trong lòng em. Con đường cũ vẫn còn dấu chân hai đứa, những ký ức ngọt ngào chưa kịp phai mờ. Em kiên nhẫn gom góp từng tia hy vọng, từng hạt nhớ thương để vững tin rằng rồi một ngày nào đó, anh sẽ lại trở về, dịu dàng gọi tên em trong cái lạnh của gió mùa đông.

Phố vẫn nhộn nhịp mà lòng em vắng lặng lạ thường. Những ngày không anh, mọi thứ như chậm lại, những câu chuyện cũ cứ vang vọng trong tâm trí em. Đêm xuống, tiếng trống chèo làng xa đưa vọng đến, như ru lòng ai thao thức. Em vẫn gởi vào anh bao lời chưa kịp nói, nhắn nhủ những yêu thương chưa thể trao gửi trọn vẹn. Em đợi anh như chồi non đợi nắng ấm đầu xuân, như biển khát khao gặp bờ cát trắng, dẫu biết đôi khi nghĩa chờ không định trước ngày trở lại.

Từng ngày trôi qua, nỗi nhớ lớn dần trong em không lời diễn giải. Nhưng trong sâu thẳm của đợi chờ, em hiểu rằng chính tình yêu là nguồn sức mạnh giúp em vượt qua mọi bão giông. Em tin rằng chỉ cần giữ vững niềm tin, mọi phôi pha sẽ tan biến, chỉ còn lại hương vị ngọt ngào ngày đoàn tụ. Dẫu cuộc đời có ngàn ngả chia ly, lời em thầm thì vẫn luôn gửi theo cánh gió: “Dù bao lâu nữa, em vẫn đợi anh về.”

Từ khóa: phạm thanh tân

Thể loại: Tài chính