Từ khi mất nhau rồi, em như chiếc lá cuốn theo dòng nước lũ, chơi vơi giữa đời không một bàn tay níu lại. Những kỷ niệm ấm áp ngày nào giờ vụt bay cùng tiếng thở dài, để lại khoảng trống mênh mông trong trái tim em. Em vẫn mở cửa sổ mỗi sáng để nhìn ngóng bóng dáng ấy trong dòng người hối hả, nhưng mọi thứ chỉ còn là hoài niệm khắc khoải mà thôi. Đêm về, bóng tối càng kéo chiều sâu nỗi nhớ, những câu nói thân quen cứ vang vọng bên tai, để em tự hỏi phải chăng mọi đau thương đều bắt nguồn từ sự chia ly.
Cũng kể từ khi chúng mình xa rời, từng nhịp đập con tim trở nên yếu đuối hơn trước bao ngã rẽ cuộc đời. Em tập quen với sự tĩnh lặng vẫn thường khiến lòng mình bão tố, dõi theo từng dòng tin nhắn cũ để nhớ lại ngày tháng đôi ta còn bên nhau. Em chưa từng nghĩ rằng một ngày sẽ học cách quên đi một nụ cười, quên cả cái nhìn trìu mến nơi mắt ai từng làm em hạnh phúc đến thế. Nhưng sau tất cả, mất nhau rồi, mọi dự định về tương lai bỗng vụn vỡ hệt như giấc mơ chưa kịp gọi thành lời.
Từ khi mất nhau rồi, thời gian vẫn trôi qua chẳng đợi chờ ai trở lại bên những yêu thương. Em chỉ biết giữ cho mình những dư âm riêng biệt, cất vào ngăn ký ức những lời hứa chưa hoàn thành. Đôi lần, em tự ủi an trái tim bằng hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó mọi tổn thương này sẽ thôi nhói lên mỗi khi nghĩ về anh. Nhưng từng khoảng lặng kéo dài, từng mùa hoa nở rồi tàn cũng chẳng thể che lấp được sự trống trải. Và em hiểu, mất nhau rồi, chỉ còn lại cô đơn làm bạn cùng năm tháng xa xăm.
Từ khóa: tự nhiên việt nam
Thể loại: Tài chính