2026-03-02
vn có bao nhiêu dân tộc

Có lẽ trong cuộc đời mỗi người, ai rồi cũng sẽ trải qua một căn bệnh mang tên em – căn bệnh của nỗi nhớ và những trăn trở đêm khuya. Em đến như một cơn gió nhẹ thoảng qua giữa ngày hè oi ả, mang theo cả niềm vui xen lẫn chút xao xuyến khó gọi thành tên. Ngày em không bên cạnh, mọi thứ bỗng dưng mất đi sắc màu rực rỡ, chỉ còn lại khoảng trống chơi vơi, lòng tôi bỗng chốc biến thành kẻ lặng lẽ nuôi dưỡng từng tia hy vọng mong manh. Căn bệnh ấy không có thuốc chữa nào hữu hiệu, chỉ có thể sống chung và học cách yêu thương nó như một phần không thể thiếu trong tim.

Mỗi buổi sáng tỉnh giấc, điều đầu tiên tôi nghĩ tới vẫn là em – “căn bệnh” dịu dàng mà dai dẳng. Người ta thường nói thời gian sẽ giúp chữa lành mọi nỗi đau, nhưng với tôi, khoảng thời gian xa em chỉ làm căn bệnh ấy thêm sâu hơn, khó điều trị hơn. Dường như mọi khoảnh khắc đều được đo đếm bằng ký ức về ánh mắt, nụ cười nơi em. Tôi tự hỏi bản thân liệu có phải quá yếu đuối khi để trái tim mình bị vướng víu bởi một bóng hình, nhưng rồi lại tự chiều chuộng cảm xúc ấy, chẳng muốn buông bỏ. Em đã biến thành một phần quen thuộc trong nhịp thở mỗi ngày, khiến tôi vừa lo sợ vừa khao khát được giữ lấy mãi mãi.

Có đôi lúc, tôi cố gắng tìm kiếm điều gì đó để khỏa lấp sự trống vắng mang tên em, nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là sự cô đơn lớn dần lên. Căn bệnh ấy không giống với nỗi đau thể xác thường gặp, nó kéo dài, dai dẳng và thâm nhập sâu vào tận tâm hồn. Tôi học cách quen với những chiều hoang hoải một mình, với những đoạn tin nhắn mãi không hồi đáp, với hy vọng cứ nhen nhóm rồi vụt tắt. Nhưng có lẽ vì thế mà tôi hiểu tình yêu là gì, là sự chịu đựng, là hy vọng, là sẵn sàng chờ đợi dù biết trước sẽ đau lòng. Em – một “căn bệnh” ngọt ngào, giúp tôi trưởng thành, biết trân trọng những điều nhỏ bé và hiểu rằng có những điều mãi mãi không bao giờ khỏi.

Từ khóa: vn có bao nhiêu dân tộc

Thể loại: Tài chính