Vì lá thì rơi, sương thì đọng, đó là quy luật vốn dĩ của tạo hóa, giữa dòng thời gian mải miết trôi. Lá sinh ra xanh non rồi vàng úa rụng về cội nguồn, không ai níu lại được độ thanh xuân vừa thoáng qua. Cũng như sương, lặng lẽ kết tụ qua màn đêm, đậu trên cánh hoa đầu mỗi sớm mai, rồi tan biến khi nắng lên cao. Hai hình ảnh ấy như một sự song hành dịu dàng của sự sống và thời gian, cùng nhau nhắc nhở con người về tính mong manh và giản đơn của đời người, cũng như sự cẩn trọng trong từng khoảnh khắc bình yên mà ta thường lãng quên.
Ngẫm về "lá rơi" và "sương đọng", ta lại nghĩ đến những quy luật không thể thay đổi của đời người. Có những điều, dù níu giữ hết mình, vẫn phải chấp nhận chia tay: tuổi trẻ, tình bạn, kỷ niệm xưa cũ, hay cả những người thân yêu. Nhưng cũng chính vì thế mà mỗi giây phút còn hiện hữu trên đôi tay lại trở nên quý giá vô cùng. Lá sẽ rơi khi đã đủ nhựa sống cống hiến cho thân cây; sương sẽ tan để nhường chỗ cho ánh dương ấm áp. Sự rời xa ấy không phải là kết thúc, mà là chuyển giao thành một giá trị mới, bồi đắp cho vòng quay bất tận của cuộc sống.
Sự kiện "lá rơi", "sương đọng" còn gợi mở về thái độ sống của chúng ta đối với thời gian. Không mãi cố chấp giữa giữ và buông, không bi lụy trước đổi thay, hãy học cách đón nhận những điều tự nhiên như chúng vốn thế. Bởi chỉ khi biết chấp nhận quy luật, con người mới có thể sống trọn vẹn cho hiện tại, tận hưởng từng phút giây đời mình. Mỗi chiếc lá rơi xuống đều từng lấp lánh dưới ánh mặt trời mùa hạ; mỗi giọt sương tan đi đều từng long lanh trong làn gió tinh mơ. Cuộc đời đẹp nhất ở những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nơi sự sống được cảm nhận chân thật và sâu sắc nhất.
Từ khóa: chính sách đầu tư
Thể loại: Tài chính