2026-02-27
unesco việt nam

Bên bờ biển hoang vu, Siren xuất hiện với mái tóc dài bồng bềnh, làn da trong suốt và giọng hát mê hoặc vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Người dân trong làng kể rằng mỗi khi trời sập tối, tiếng nhạc của nàng vọng ra từ xa, âm vang như lời mời gọi không thể cưỡng lại. Có người nói đã từng nhìn thấy đôi mắt sâu hun hút ấy giữa làn sóng bạc, nhưng chưa ai quay về để kể rõ nét mặt nàng. Ánh trăng chảy xuống vai Siren, khiến thân hình nàng ánh lên sự quyến rũ lạ thường, vừa đáng sợ vừa cuốn hút như một phần của bóng đêm không thể hiểu hết.

Một ngày nọ, thuyền trưởng Aric quyết định khám phá bí ẩn nơi nàng Siren trú ngụ. Anh không phải là kẻ dễ bị quyến rũ bởi huyền thoại hay tiếng hát ma mị. Con thuyền nhỏ rẽ sóng tiến tới gần rạn đá dữ dội, nơi truyền thuyết bảo Siren thường ngồi hàng đêm. Ngay khi tiếng hát bắt đầu vang lên, từng câu ca như len lỏi vào tâm trí anh, xua đi mọi lý trí và cám dỗ bước đến gần hơn. Gió biển mạnh thêm, Aric cố bám lấy tay lái, nhưng ánh mắt vẫn bị giữ chặt bởi hình bóng nàng ẩn hiện sau màn nước và sương mỏng.

Cuộc gặp gỡ chóng vánh giữa Aric và Siren đã khắc sâu vào ký ức vùng biển ấy. Siren không làm hại anh, mà chỉ để lại lời cảnh báo trong giấc mơ: “Kẻ nào quá tin vào âm thanh tuyệt mỹ sẽ mãi mãi lạc lối.” Dù quay về được đất liền, Aric không bao giờ quên được cảm giác lạnh sống lưng khi giáp mặt sinh vật bí ẩn ấy. Từ đó, dân làng trở nên dè chừng hơn với tiếng hát từ đại dương, bởi họ biết đôi lúc điều đẹp đẽ nhất cũng ẩn chứa hiểm nguy mà con người không thể kiểm soát.

Từ khóa: unesco việt nam

Thể loại: Tài chính