Trăng ở trên trời cao nào thấu, câu nói ấy như một lời thở dài của người mang nặng tâm sự, nhìn lên vầng trăng sáng mà lòng tự hỏi liệu những gì mình trải qua có hề ai hay biết. Vầng trăng với bao đời là biểu tượng của sự xa vời, của điều không thể chạm tới, nhưng nào phải ánh trăng không soi tỏ được lòng người. Thực ra, chính vì trăng ở trên cao mà càng trở nên gần gũi mỗi khi đêm xuống, để lại dư âm dịu dàng trong tâm trí, như chứng nhân thầm lặng cho bao nỗi niềm không dễ giãi bày.
Ai đứng dưới bóng trăng hẳn cũng từng có khoảnh khắc ngẩn ngơ, cảm thấy mình nhỏ bé giữa muôn trùng vạn vật. Vầng trăng lạnh lẽo nhưng cũng tràn đầy sự xoa dịu, để lắng nghe những tiếng lòng khẽ khàng qua từng cơn gió nhẹ. Trong truyền thống thơ ca và văn chương, trăng thường được gắn liền với nỗi nhớ, với hoài niệm về một thời đã qua hay một người đã xa. Đôi khi, cái “cao” của trăng chính là biểu tượng của sự xa cách, dù nó luôn hiện diện, luôn dõi theo dưới mọi bước chân và mọi dòng cảm xúc của con người.
Và như thế, trăng trên trời cao nào thấu được hết những xúc cảm của người ở dưới trần gian. Có thể trăng vẫn im lìm trôi, chẳng nói chẳng rằng, nhưng dù sao, ở mỗi khoảnh khắc tĩnh lặng bên vầng trăng, người ta lại tha thiết gửi gắm phần nào tâm tư mình vào quầng sáng ấy. Bởi dù trăng ở xa, nó vẫn là tri kỷ âm thầm của biết bao người say mê nghĩ ngợi. Dưới ánh trăng, chúng ta không chỉ đối diện với vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên, mà còn hiểu thêm về nỗi lòng chính mình, về khoảng cách giữa những điều ta mong muốn và thực tại không dễ sẻ chia.
Từ khóa: trận thành cổ quảng trị năm 1972
Thể loại: Tài chính