Rồng thời Lê sơ là một biểu tượng thiêng liêng gắn liền với vương quyền và sự thịnh trị của vương triều này. Các vua Lê sơ như Lê Thái Tổ và Lê Thánh Tông đều rất chú trọng đến việc sử dụng hình tượng rồng trong các công trình kiến trúc, vật dụng cũng như trong các tài liệu chính sử của triều đình. Rồng được chạm khắc trên đá, trên các bậc thềm điện Kinh Thành hoặc xuất hiện trang trọng trên các đồ ngự dụng của nhà vua. Hình ảnh rồng thời Lê sơ có đặc điểm khá đặc biệt: thân dài, uốn lượn mềm mại, đầu nhỏ, râu mảnh, sừng vươn cong và mắt thường thể hiện thần thái uy nghiêm, linh hoạt. Đây là sự phát triển từ rồng thời Trần và mang rõ dấu ấn riêng biệt của phong cách nghệ thuật đầu thế kỷ XV.
Bên cạnh ý nghĩa về quyền lực và sức mạnh, rồng thời Lê sơ còn biểu trưng cho tính nhân văn, vẻ đẹp hài hòa giữa thiên nhiên và con người. Qua các di tích còn lại như tượng rồng ở thềm điện Kính Thiên, chúng ta thấy được tay nghề cao của các nghệ nhân thời đó trong việc gọt giũa từng chi tiết tỉ mỉ, thể hiện sinh động dáng vẻ thanh thoát, uyển chuyển nhưng không kém phần oai phong, hùng dũng. Điều này phản ánh tư duy thẩm mỹ và niềm tự hào dân tộc sâu sắc của thời đại Lê sơ. Đồng thời, việc sử dụng rộng rãi biểu tượng rồng trong đời sống cung đình, nghi lễ cũng như văn thơ đã góp phần tiếp tục gìn giữ giá trị truyền thống và lan tỏa tinh thần độc lập, tự chủ mà triều đại Lê sơ xây dựng và phát huy.
Từ khóa: khu nhà ở phú mỹ hiệp
Thể loại: Tài chính