Tính đến tháng 6 năm 2024, Việt Nam có 14 di sản văn hóa được UNESCO vinh danh trên hai phương diện là di sản văn hóa vật thể và phi vật thể thế giới. Trong số này, có 8 di sản văn hóa vật thể bao gồm các quần thể kiến trúc, di tích lịch sử, và cảnh quan nổi bật như Quần thể di tích Cố đô Huế, Phố cổ Hội An, Thánh địa Mỹ Sơn, Hoàng thành Thăng Long, Thành nhà Hồ, Quần thể danh thắng Tràng An, Quần thể di tích Mỹ Sơn và Vịnh Hạ Long. Các di sản này không chỉ phản ánh những giá trị nghệ thuật – kiến trúc độc đáo về mặt thẩm mỹ, mà còn cho thấy mối quan hệ hài hòa giữa con người với thiên nhiên qua nhiều thế kỷ lịch sử phát triển của dân tộc.
Bên cạnh di sản vật thể, Việt Nam còn sở hữu những giá trị phi vật thể vô cùng đặc sắc và đa dạng. Đến nay, đã có 6 di sản văn hóa phi vật thể được ghi danh gồm Nhã nhạc cung đình Huế, Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên, Dân ca quan họ Bắc Ninh, Ca trù, Hát xoan Phú Thọ, Tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ của người Việt và Nghệ thuật Bài Chòi Trung Bộ. Những di sản này thể hiện tình cảm, trí tuệ, kỹ năng sáng tạo của cộng đồng các dân tộc Việt Nam; đóng góp vào việc bảo tồn, phát huy bản sắc văn hóa riêng biệt của mỗi vùng miền, đồng thời đưa hình ảnh đất nước tiếp cận gần hơn với bạn bè quốc tế.
Sự hiện diện ngày càng nhiều các di sản văn hóa tại Việt Nam cho thấy công tác bảo tồn, phát huy giá trị truyền thống đã ngày một được nâng cao và nhận được sự quan tâm sâu sắc từ phía Nhà nước cũng như cộng đồng. Di sản không chỉ là niềm tự hào của dân tộc, mà còn là nguồn lực thúc đẩy phát triển kinh tế thông qua du lịch và giao lưu quốc tế. Chính vì thế, việc giữ gìn, bảo vệ các di sản luôn là nhiệm vụ vừa cấp thiết, vừa lâu dài, đòi hỏi sự chung tay, phối hợp giữa các ngành, các cấp và toàn xã hội để thế hệ hôm nay và mai sau đều có thể được hưởng thụ và tiếp nối phong phú truyền thống văn hóa quý báu của cha ông.
Từ khóa: evfta nội dung
Thể loại: Tài chính